Những ghi chép và truyền thuyết về chuyện quỷ thần qua các triều đại nhiều vô kể trong các dã sử, nhưng một số người chính vì đó là dã sử nên coi là lời đồn đại nơi đầu đường xó chợ, chuyện truyền miệng ngoài đường, do đó thường sinh ra nghi ngờ. Tuy nhiên, chuyện quỷ thần cũng được ghi chép trong chính sử. “Chính sử” là những ghi chép lịch sử chân thực, chi tiết của các sử quan (hoặc sử gia), khác với những sách sử do tư nhân thời xưa biên soạn, tức là dã sử. Năm Càn Long thứ tư thời nhà Thanh biên soạn “Tứ khố toàn thư”, đã xác định 24 bộ sử sách chính thống theo thể kỷ truyện từ “Sử ký” cho đến “Minh sử” là chính sử. Bây giờ hãy cùng xem các ví dụ được ghi chép trong chính sử: thuyết hữu thần và thuyết vô thần, thuyết có ma quỷ và thuyết không có ma quỷ, cái nào là thật, cái nào là giả?
Huyện lệnh Vương Đồn xử án giải oan cho hồn ma ở đình làng
Vương Đồn, tự Thiếu Lâm, người Tân Đô, Quảng Hán. Ông là quan lại thời Đông Hán, ban đầu làm Đình trưởng Đại Độ, sau ra làm Công tào của quận, Trị trung Tòng sự của châu. Ông được cử làm Mậu tài, nhậm chức Huyện lệnh huyện My.
Trên đường Vương Đồn đi nhậm chức Huyện lệnh huyện My, ông có đi ngang qua một nơi gọi là đình Thai. Đình trưởng nói với ông: “Trong đình có quỷ xuất hiện, không thể trọ lại bên trong.” Vương Đồn nói: “Nhân nghĩa thắng hung tà, đức độ có thể xua đuổi điềm gở, cớ sao phải tránh ma quỷ?” Ngay đêm đó, ông ngủ lại trong đình.
Đêm khuya, Vương Đồn nghe thấy tiếng một người phụ nữ kêu oan, liền nói lớn: “Ngươi có nỗi oan ức gì, có thể tiến đến đây trình bày.” Người phụ nữ đáp: “Tôi không mặc quần áo, không dám vào.”
Vương Đồn liền ném quần áo cho cô mặc. Người phụ nữ mặc xong quần áo, tiến lên khóc lóc kể lể: “Chồng tôi vốn là Huyện lệnh huyện Phù, trên đường đi nhậm chức đi ngang qua nơi này và trọ lại trong đình. Tên Đình trưởng tội ác tày trời, đã giết sạch cả gia đình tôi hơn mười người, chôn xác dưới lầu, rồi cướp đi toàn bộ tài sản của chúng tôi.”
Vương Đồn hỏi tên của Đình trưởng, người phụ nữ đáp: “Chính là thuộc hạ Du kiếu của ngài.” (Chú thích: Du kiếu là tên một chức quan cấp hương thời Tần Hán, phụ trách tuần tra trộm cướp). Vương Đồn nói: “Ta nhất định sẽ vạch trần chân tướng, giải oan cho ngươi.” Người phụ nữ liền ẩn mình đi, để lại quần áo, rồi thoắt cái biến mất không thấy tăm hơi.
Sáng sớm hôm sau, Vương Đồn triệu tập Du kiếu đến thẩm vấn, Du kiếu đã nhận tội, thế là bắt luôn cả mười mấy tên đồng đảng của hắn, tất cả đều cúi đầu nhận tội. Sau đó ông cử thuộc hạ đưa hài cốt của gia đình bị hại về quê quán của họ. Đình Thai lại khôi phục được sự thanh bình và yên tĩnh. (Hậu Hán Thư – Vương Đồn Truyện)
Tư Mã Ý bức tử trung lương, bị lệ quỷ đoạt mạng
Vương Lăng (năm 172—251 SCN), tự Ngạn Vân, người đất Kỳ, Thái Nguyên (nay là huyện Kỳ, tỉnh Sơn Tây). Ông là tướng lĩnh nhà Tào Ngụy thời Tam Quốc, và là cháu trai của Tư đồ Vương Doãn thời Đông Hán.
Khi Vương Lăng giữ chức Đô đốc thống lĩnh quân đội ở Dương Châu, Tư Mã Ý đã giết Đại tướng quân Tào Sảng. Vương Lăng thấy hoàng đế Tào Phương còn nhỏ tuổi, bị khống chế bởi sự chuyên quyền của Tư Mã Ý, giang sơn Tào Ngụy sớm tối bấp bênh, liền nảy sinh ý định tôn lập Sở vương Tào Bưu – người đã trưởng thành lại có mưu trí và dũng cảm – lên làm hoàng đế.
Trong lúc đang mật mưu thì bị người khác tố giác, Tư Mã Ý đích thân dẫn đại quân đi chinh phạt. Tư Mã Ý một mặt dẫn quân áp sát, mặt khác ban bố lệnh ân xá, miễn xá tội danh cho Vương Lăng, lại lấy danh nghĩa bạn bè viết cho Vương Lăng một bức thư, bảo Vương Lăng đến gặp mình.
Vương Lăng đi thuyền ra nghênh đón, Tư Mã Ý dễ dàng bắt sống Vương Lăng, rồi phái sáu trăm lính bộ kỵ áp giải Vương Lăng về Lạc Dương.
Khi đến một nơi gọi là Hạng Thành, Vương Lăng nhìn thấy đền thờ Giả Quỳ bên sông, ông liền xúc động hô lớn: “Anh linh của Giả Quỳ huynh ở trên cao, Vương Lăng ta đây chính là trung thần của nước Đại Ngụy! Khắp thiên hạ này chỉ có vong linh của huynh trên trời là biết điều đó!” Nói rồi liền uống thuốc độc tự sát.
Tháng 8 năm đó (năm 251 SCN), Tư Mã Ý lâm bệnh, trong lúc ốm đau thì nằm mơ thấy Vương Lăng và Giả Quỳ hóa thành lệ quỷ, mang hình dáng vô cùng đáng sợ. Tư Mã Ý cũng qua đời ngay trong tháng đó. (Tam Quốc Chí – Vương Lăng Truyện chú thích)
Theo Vision Times
Văn hóa#Không #chỉ #là #truyền #thuyết #chuyện #về #quỷ #và #thần #linh #được #ghi #chép #trong #chính #sử1782468840



Tin cùng chuyên mục:
Cao Bằng sạt lở, ngập úng khắp nơi, nhà máy thủy điện thông báo xả lũ
Bên trong trại hè 7 tuần của 'khối nghỉ hè' giới nhà giàu: Bay chuyên cơ riêng, phòng hạng sang
Dương Tử và Dương Mịch diện ngọc trai, biểu tượng của trí tuệ, trước thềm Bạch Ngọc Lan
Không chỉ là truyền thuyết, chuyện về ma quỷ và thần linh được ghi chép trong chính sử