Định mệnh không thể trốn tránh: Mỗi cuộc gặp gỡ đều là sự an bài của ý Trời

Định mệnh không thể trốn tránh: Mỗi cuộc gặp gỡ đều là sự an bài của ý Trời缩略图


Trong dòng sông dài của văn minh nhân loại, dù là văn minh Cơ Đốc giáo phương Tây, hay tư tưởng Phật giáo và Đạo gia phương Đông, đều lờ mờ chỉ ra một chân tướng chung của sinh mệnh: Con người đến thế gian, không phải để đòi hỏi một cách vô định, mà là để “thanh tẩy chính mình”. Bản chất của nhân sinh là một hành trình “phản bổn quy chân” (trở về với bản ngã chân thật).

Cơ Đốc giáo giảng về “Nguyên tội” (tội tổ tông), cho rằng con người sinh ra đã mang dấu ấn làm trái ý Thượng Đế, cần phải thông qua sự sám hối và cứu rỗi cả đời mới có thể quay về Vườn Địa đàng; Phật giáo giảng về “Nghiệp lực” (Karma), cho rằng sinh mệnh là sự tích lũy của vô số những khởi tâm động niệm trong quá khứ, muôn vàn trắc trở trong kiếp này đều là để hoàn trả nợ cũ, tiêu trừ nghiệp chướng.

Nếu chúng ta bóc tách những quan điểm tôn giáo vĩ đại này, chúng ta sẽ phát hiện ra rằng, căn nguyên của mọi đau khổ và tội nghiệp của nhân loại, thực chất đều hướng về cùng một cội nguồn: “Tư” (tư tâm/sự ích kỷ). Từ “tư” nảy sinh ra sự chấp trước vào “tự ngã” (cái tôi), rồi từ “tự ngã” lại lan ra thêm nhiều chấp trước và quan niệm. Đây có lẽ cũng là khởi điểm của mọi nhân quả. Nếu con người sinh ra đã mang tội, thì bản chất của nó bắt nguồn từ “tư tâm” bám rễ sâu xa này.

Và bài học của cả cuộc đời chúng ta, chính là thông qua sự rèn luyện cả thân và tâm này, mài mòn đi những dấu vết của tư tâm, gột rửa đi bụi bặm của linh hồn, cuối cùng tìm lại được cái tôi thuần khiết, vô tư, thấu tỏ kia, hoàn thành “hành trình phản bổn quy chân” quay trở về thiên quốc.

Định mệnh không thể trốn tránh

Trong cuộc sống thực tại, cuộc đời của hầu hết mọi người có thể được tóm gọn bằng một chữ, đó chính là “Trốn”. Chúng ta trốn tránh sự lão hóa, thế là có đủ loại thẩm mỹ y khoa đắt đỏ và những thực phẩm chức năng vắt kiệt sinh mệnh; chúng ta trốn tránh sự nghèo khó, thế là có sự lừa gạt lẫn nhau và cướp đoạt bằng mọi thủ đoạn; chúng ta trốn tránh đau khổ, trốn tránh cô đơn, trốn tránh sự phán xét của số phận.

Tuy nhiên, bản thân hành vi “trốn” này, chính là biểu hiện mạnh mẽ nhất của “tư tâm” và “cái tôi”. Vì “tư tâm”, chúng ta chỉ muốn chiếm hữu điều tốt, từ chối điều xấu; vì “tư tâm”, chúng ta hão huyền muốn vượt lên trên quy luật của vũ trụ, chỉ cầu mong sự nhàn hạ, không muốn gánh vác trách nhiệm.

Bi kịch nổi tiếng “Vua Oedipus” (Oedipus Rex) trong thần thoại Hy Lạp cổ đại, chính là một ẩn dụ sâu sắc nhất về việc nhân loại hão huyền muốn thông qua chữ “trốn” để chống lại nhân quả.

Lời nguyền của số phận: Vua Laius của thành Thebes vì vi phạm luật pháp thần thánh nên đã nhận được một sấm truyền lạnh lùng: Con trai ruột của ông sẽ giết cha cưới mẹ. Lời sấm truyền này vốn là một lời cảnh tỉnh dành cho ông, để ông có thể thông qua sự tự tỉnh thức mà rũ bỏ tội lỗi của mình. Tuy nhiên, phản ứng của vị vua không phải là sám hối và đối mặt, mà là “trốn”. Để giữ lấy quyền lực và mạng sống của mình, ông đã chọn cách tàn nhẫn nhất: Xuyên thủng mắt cá chân của đứa con trai ruột, vứt bỏ nó nơi hoang dã, tưởng rằng làm vậy thì mọi chuyện sẽ bình yên vô sự.

Sự “vứt bỏ” ở đây, chính là “tư tâm” tột cùng. Để “cái tôi” được sinh tồn, ông ta có thể vứt bỏ trách nhiệm làm cha mẹ. Nhưng ông không biết rằng, bánh răng của nhân quả một khi đã quay, bất kỳ sức mạnh nào cố tình ngăn cản cũng sẽ trở thành lực đẩy.

Lưu vong và va chạm: Cuộc gặp gỡ của những kẻ trốn chạy

Oedipus lớn lên trong sự không hay biết và trở thành hoàng tử của nước láng giềng. Khi chàng cũng nghe được lời nguyền tương tự, chàng đã chọn một hình thức “trốn” khác: Bỏ đi biệt xứ. Tại ngã ba đường của số phận, vì một cuộc tranh chấp quyền nhường đường, dưới sự thôi thúc của sự tức giận (tâm sân hận), chàng đã lỡ tay giết chết một ông lão.

Ông lão đó, chính là người cha ruột chưa từng gặp mặt của chàng. Đây chính là sự an bài mỉa mai nhất của số phận. Cả hai cha con đều đang trốn, nhưng trên con đường trốn chạy đó, vì sự kiêu ngạo, tư dục và phẫn nộ của mỗi người, họ đã va chạm một cách chuẩn xác không sai lệch vào cốt lõi của nhân quả. Nếu năm xưa vị vua có thể từ bi đối xử với đứa trẻ sơ sinh, nếu Oedipus có thể khiêm nhường nhường đường cho người đi đường, thì định mệnh đẫm máu đó có lẽ đã có cơ hội vãn hồi. Nhưng “tư tâm” đã khiến họ lựa chọn bạo lực và trốn tránh.

Sự sụp đổ của người anh hùng: Trí tuệ không cứu được “sự mê muội”

Oedipus đã giải được câu đố của nhân sư Sphinx, chàng tưởng mình là một anh hùng trí tuệ, bước lên đỉnh cao của cuộc đời. Tuy nhiên, tất cả những huy hoàng này, đều là lâu đài cát được xây dựng trong lớp sương mù của nhân quả. Khi bệnh dịch giáng xuống, sự thật được phơi bày, hoàng hậu (người mẹ) tự vẫn, Oedipus tự chọc mù hai mắt mình và lưu vong nơi hoang dã.

Nhân loại tưởng rằng có thể dựa vào sự khôn vặt, dựa vào sự trốn tránh để né được tội nghiệp, thực tế là, chỉ cần cái “tư tâm” đó vẫn còn, chỉ cần không muốn đối mặt trực diện với lỗi lầm của bản thân, thì mỗi bước chúng ta đi, đều là đang khoét sâu thêm gông cùm của định mệnh. Sự giải thoát thực sự, chưa bao giờ nằm ở việc “trốn”, mà nằm ở việc “đối mặt và gánh vác”.

Rời khỏi những thần thoại vĩ đại, quay trở về với sinh hoạt vụn vặt thường ngày. Thứ mà chúng ta thường muốn “trốn” nhất, lại thường là những người khiến chúng ta chán ghét ở xung quanh mình.

Bạn có thấy rằng đây là một điều cực kỳ bất công hay không: Những người bạn mà bạn thực sự yêu quý, có cùng tần số, thường phân tán ở những nơi chân trời góc bể, một năm khó gặp nhau lấy một lần; còn cái người đồng nghiệp, hàng xóm hay thậm chí người thân khiến bạn bực dọc, nói chuyện không hợp, thì lại cứ ngày ngày “ra đụng vào chạm” với bạn? Đây không phải là ông Trời bất công, mà là sự “dẫn dắt của nghiệp lực” chuẩn xác nhất trong vũ trụ.

Sự chán ghét là một loại vật chất kết dính mạnh mẽ

Trong đôi mắt nhục phàm của con người, tư tưởng là thứ hư vô mờ mịt. Nhưng trong không gian vi quan, mỗi một khởi tâm động niệm của con người, đều là sự tồn tại vật chất vô cùng chân thực. Khi bạn sinh ra cảm giác chán ghét mạnh mẽ đối với một người, thực chất là bạn đã phát ra một loại vật chất kết dính mang “năng lượng tiêu cực”.

Điều này giống như bạn đã phát ra một “đơn đặt hàng” vào vũ trụ. Khi trong lòng bạn gào thét “Tôi không muốn nhìn thấy hắn ta”, thì trong tâm trí bạn hiện lên chính là hình dáng của người đó. Sự dao động cảm xúc mãnh liệt đó, hình thành một tần số năng lượng cụ thể, và vừa vặn cộng hưởng với trường nghiệp lực của người đó. Nói một cách dễ hiểu, mặc dù bạn chán ghét người đó, nhưng các bạn lại là những người ở cùng một cảnh giới.

Sự thật thường khiến người ta kinh ngạc: Người khiến bạn chán ghét đó, thực ra là do chính sự bất mãn mạnh mẽ tận đáy lòng bạn “chiêu mời” đến. Bạn càng kháng cự, sức hút này càng mạnh; bạn càng muốn trốn, bánh răng của nhân quả càng khóa chặt hai người lại với nhau. Liều thuốc giải thực sự là nâng cao cảnh giới làm người của chính mình, khi bạn vượt lên trên họ, bạn mới có thể buông bỏ được họ.

Oan gia ngõ hẹp: Bản tiếp nối của tiền kiếp và đời này

Nhìn từ quan niệm nhân quả của văn hóa truyền thống, không có cuộc gặp gỡ nào là vô duyên vô cớ. Những người khiến bạn đau khổ, thường có những ân oán chưa giải quyết xong với bạn trong những vòng đời quá khứ. Không phải bạn nợ họ, thì là họ nợ bạn, hai người nợ nần lẫn nhau luôn phải có một sự kết thúc, nên sự gặp gỡ của các bạn không phải là ngẫu nhiên, mà là tất nhiên, cho dù bạn có chán ghét người đó đến mức nào đi chăng nữa. Chỉ khi món nợ được trả hết, mới có thể thực sự chấm dứt.

Loại ân oán này, nhà Phật gọi là “Ác duyên”. Tại sao kiếp này họ lại xuất hiện trong cuộc đời bạn? Bởi vì lần trước các bạn thi không đạt. Hóa đơn về “tư tâm”, “tranh đấu” hay “mắc nợ” giữa các bạn vẫn chưa được thanh toán hết. Nếu kiếp này bạn chọn cách trốn tránh, chọn cách tiếp tục oán hận, thì món nợ này sẽ sinh ra tiền lãi cao hơn, và ở kiếp sau sẽ trùng phùng với bạn dưới một hình thức mãnh liệt hơn.

Cái gọi là “không phải oan gia không tụ đầu” (oan gia ngõ hẹp), về bản chất chính là một cơ hội thi lại mà vũ trụ ban cho các bạn, để xem lần này, bạn có thể dùng sự từ bi và tỉnh thức, để hóa giải cái tâm bị bọc kín bởi “tư” và “chấp” đó hay không.

Làm thế nào để gột rửa tội nghiệp? Hướng nội tìm

Đã nói nhân sinh là để gột rửa tội nghiệp, đã nói những người không thích là nhân quả không thể tránh khỏi, vậy thì, chúng ta nên cư xử ra sao? Làm thế nào mới có thể thực sự hoàn thành sự “gột rửa” của nhân sinh này? Đáp án chỉ có 3 chữ: Hướng nội tìm (tìm ở chính mình).

Buông bỏ tư dục “thay đổi người khác”: Rất nhiều người cảm thấy đau khổ trong các mối quan hệ xã giao, là bởi vì họ mang trong mình một “tư tâm” vô cùng mạnh mẽ: Tôi muốn người khác phải hành xử đúng như kỳ vọng của tôi. Khi người khác bộc lộ khuyết điểm, họ liền tức giận, phẫn nộ, thậm chí muốn sửa trị đối phương, dạy dỗ đối phương. Đây thực chất là một sự tự phụ và đi quá giới hạn tột độ. Tục ngữ có câu: “Tốt xấu họ tự mang, có liên quan gì đến bạn?” Nghiệp lực của mỗi người do chính họ gánh chịu, bài học của mỗi người cần phải do chính họ tự tỉnh ngộ mà hoàn thành.

Khi bạn hão huyền muốn thay đổi người khác, bạn đã trói chặt sinh mệnh của mình với đối phương rồi. Chỉ khi buông bỏ được chấp niệm “Tôi muốn họ tốt lên” hay “Dựa vào đâu mà họ không sửa đổi”, bạn mới có thể rút lui khỏi trường nhân quả của đối phương.

Mượn tấm gương từ người khác để soi chiếu tư tâm của chính mình

Tại sao lời nói và hành động của họ lại khiến bạn tức giận? Đây là một điểm thức tỉnh vô cùng then chốt. Là bởi vì sự kiêu ngạo của họ đã làm tổn thương “lòng tự trọng” của bạn? Vậy thì, đằng sau lòng tự trọng của bạn, liệu có ẩn giấu một loại “hư vinh” và “tâm cầu danh” nào khác không?

Bởi vì sự lười biếng của họ làm tổn hại đến “lợi ích” của bạn? Vậy thì, việc bạn coi trọng lợi ích, liệu có phải chính là biểu hiện của “tư tâm”? Đối phương giống như một tấm gương, mỗi một điểm họ thể hiện ra khiến bạn chán ghét, thường tương ứng với một vết nhơ nào đó chưa được gột rửa ở sâu thẳm trong nội tâm bạn. Những lời nói, hành vi tồi tệ của họ, lại vừa hay giúp bạn “bới” ra những chấp trước đang ẩn giấu này.

Nếu không có sự kích thích của họ, có lẽ bạn sẽ mãi mãi cho rằng mình là một người hoàn hảo và cao thượng. Do đó, người thực sự có trí tuệ sẽ cảm ơn “oan gia”. Bởi vì đối phương đang dùng cách bản thân đóng vai “người xấu”, để giúp bạn tiêu nghiệp, giúp bạn gột rửa chính mình.

Cảm xúc ổn định là dấu hiệu của một tâm hồn thanh sạch

Một người “vô tư”, nội tâm của họ thường tĩnh lặng và ổn định. Tại sao chúng ta lại xúc động mạnh mẽ? Là bởi vì “quan niệm” của chúng ta bị động chạm tới. Kẻ phàm phu sống trong các quan niệm, hợp với quan niệm của mình thì cho là tốt, không hợp thì cho là xấu. Nhưng quan niệm lại là thành kiến được hình thành từ hậu thiên, là bụi bặm của tâm hồn.

Khi bạn có thể thản nhiên đối mặt với những người mình không thích, nội tâm không gợn sóng, thậm chí có thể từ sự vô lý của đối phương mà nhìn thấy được sự đáng thương và lạc lối của họ, thì khoảnh khắc đó, “tư tâm” trong nội tâm bạn đã tan chảy. Cảm xúc của bạn không còn bị ngoại cảnh dẫn dắt nữa, điều này mang ý nghĩa rằng bạn bắt đầu trở nên từ bi.

Con đường trở về Trời: “Vô ngã vô tư”

Nhân sinh ngắn ngủi, nếu chúng ta từ đầu đến cuối luôn sống trong sự “trốn” và “tranh”, vậy thì khi sinh mệnh kết thúc, chúng ta không những không gột rửa được tội nghiệp cũ, mà ngược lại còn chuốc thêm nợ mới, ngày càng xa rời quê nhà trên thiên thượng.

Khi bạn không còn lấy “cái tôi” làm trung tâm để đo lường vạn vật thế gian, buông bỏ cái “tôi” hẹp hòi, ích kỷ đó, bạn sẽ phát hiện ra, những định mệnh từng khiến bạn đau khổ, những người từng khiến bạn phát điên, những vận rủi không thể tránh khỏi đó, hóa ra tất cả đều đã biến thành những nấc thang giúp bạn bước lên trời. “Người quân tử tuyệt giao, không buông lời cay nghiệt.” Đây không chỉ là sự tu dưỡng, mà còn là sự từ bi sau khi đã thấu hiểu sâu sắc luật nhân quả.

Hãy đối mặt trực diện với khó khăn và mâu thuẫn, những điều mà bạn luôn muốn trốn tránh, sẽ vĩnh viễn không thể trốn tránh được, thậm chí nó sẽ đẩy bạn xuống bờ vực thẳm. Hãy đối xử tử tế với những người mà bạn chán ghét, hãy nhớ rằng: Mỗi một người, mỗi một việc mà bạn gặp phải, đều là đạo tràng do vũ trụ dày công sắp đặt để giúp bạn gột rửa tâm hồn. Khi chúng ta đã gột sạch từng lớp bụi bặm được cấu tạo từ “tư tâm”, ánh sáng huy hoàng vốn có của sinh mệnh tự nhiên sẽ hiển lộ. Ánh sáng đó sẽ trải nhựa con đường đưa bạn về nhà.

Theo Vision Times

Văn hóa#Định #mệnh #không #thể #trốn #tránh #Mỗi #cuộc #gặp #gỡ #đều #là #sự #bài #của #Trời1779803459

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *