Con người sống trên đời khó tránh khỏi mắc nợ tình cảm, nợ tiền bạc, thậm chí là nợ mạng người. Nếu kiếp này không thể hoàn trả, thì sau khi chuyển sinh trong lục đạo luân hồi, nhất định sẽ dùng một phương thức nào đó để bồi hoàn cho chủ nợ.
Thành Trường An đời Đường có người tên là Trương Cao, rất giỏi kinh doanh, tích lũy được khối tài sản khổng lồ theo năm tháng. Ông có một chú lừa, nuôi đã rất lâu, thường theo ông đi khắp nơi bàn chuyện làm ăn.
Tháng 8 năm Nguyên Hòa thứ 12 đời Hiến Tông (năm 817), Trương Cao qua đời. Mười ba ngày sau khi ông mất, người vợ bảo con trai là Trương Hòa cưỡi lừa đi ra ngoại thành để sắm sửa khí cụ làm cơm chay cho các nhà sư làm lễ. Thế nhưng, vừa ra khỏi cổng làng, con lừa không chịu đi tiếp. Trương Hòa lấy tay vỗ vào nó, nó liền nằm lăn ra đất. Trương Hòa rất tức giận, liền cưỡi lên lưng và dùng roi quất nó.
Lúc này, một chuyện kỳ lạ đã xảy ra. Con lừa đột nhiên quay đầu lại, nói với Trương Hòa: “Tại sao anh lại đánh tôi?” Trương Hòa buột miệng nói: “Nhà tôi bỏ ra hai vạn tiền mua ngươi, ngươi không đi thì phải đánh.” Nói xong mới sững sờ kinh hãi: Sao con lừa lại biết nói chuyện?!
Lừa nói: “Hai vạn tiền! Sao anh không nói cha anh đã cưỡi tôi suốt hai mươi năm qua? Bây giờ tôi nói cho anh biết: Đạo người, đạo thú chuyển hóa lẫn nhau, giống như bánh xe vậy, không có gì là cố định bất biến. Kiếp trước tôi nợ cha anh, nên kiếp này hóa thành lừa để trả nợ. Trong mười mấy ngày từ khi cha anh mất, anh cho tôi ăn uống rất đầy đủ, nên tôi không tính toán với anh nữa.
Tối hôm qua, cha anh đã đến tìm tôi tính sổ, tôi chỉ còn nợ nhà anh một mân rưỡi tiền (mân: dây xâu tiền). Cha anh cưỡi tôi thì tôi không thể từ chối, nhưng tôi không nợ anh, anh không nên cưỡi tôi. Nếu anh cưỡng ép cưỡi tôi, sau này anh cũng sẽ chuyển sinh thành lừa để tôi cưỡi lại. Cứ thế anh và tôi thay nhau cưỡi, luân hồi qua lại, biết bao giờ mới dứt?
Với giá trị của tôi hiện giờ, hẳn không chỉ đáng hai vạn tiền. Tôi còn nợ anh một mân rưỡi, anh đem tôi ra chợ bán, người ta cũng chỉ trả bấy nhiêu thôi. Tuy nhiên sẽ không có ai đến mua tôi đâu, vì người ta không nợ gì tôi cả. Chỉ có ông Vương râu dài ở cửa hàng cám nợ tôi hai mân tiền, anh hãy mang tôi bán cho ông ấy, trả lại một mân rưỡi cho anh, nửa mân còn lại coi như tiền thức ăn, sau đó kiếp làm lừa này của tôi sẽ kết thúc.”
Trương Hòa kinh hãi, dắt lừa về nhà và kể lại mọi chuyện cho mẹ nghe. Trương mẫu khóc và nói với lừa: “Phu quân tôi đã cưỡi ngươi nhiều năm, ngươi vốn dĩ đã rất vất vả rồi, một mân rưỡi tiền có đáng là bao. Chúng tôi có thể xóa nợ cho ngươi, nuôi ngươi bằng cỏ gánh thơm ngon, để ngươi sống thật lâu, có được không?” Lừa lắc đầu. Trương mẫu lại hỏi: “Vậy nhất định phải bán ngươi đi để trả nợ sao?” Lừa gật đầu.
Trương mẫu bèn rao bán lừa với giá một mân rưỡi, nhưng vì giá quá rẻ nên không ai dám mua. Trương mẫu đành bảo Trương Hòa dắt lừa đến cửa hàng cám ở chợ Tây, vừa hay gặp một người đàn ông cao lớn có bộ râu rậm rạp, bỏ ra một mân rưỡi để mua lừa. Hỏi ông ta họ gì, ông đáp họ “Vương”.
Kể từ ngày đó, mưa liên miên suốt mấy ngày. Đợi khi trời tạnh hẳn, Trương Hòa lén đi xem con lừa kia thì hay tin lừa đã chết, ông Vương râu dài thậm chí còn chưa cưỡi một lần nào. Quả đúng như lời lừa nói. Con lừa sau khi trả hết nợ kiếp trước thì thân nhẹ bẫng, hẳn là đã lại bước vào luân hồi mới.
Hàng xóm phía đông nhà họ Trương là Hữu Kim Ngô Lang Tướng Trương Đạt, vợ ông là người họ Lý. Bà từng nghe thấy cuộc đối thoại giữa con lừa và Trương Hòa, nên chuyện này mới được lưu truyền ra ngoài.
Tư liệu tham khảo: “Tục Huyền Quái Lục”
Theo Vision Times
Văn hóa#Chú #lừa #chuyển #sinh #trả #nợ #mở #miệng #nói #chuyện1777654668


Tin cùng chuyên mục:
Ô tô bốc cháy ngùn ngụt khi đang đổ xăng, 2 người tử vong
Doãn Hải My thăng hạng nhan sắc, giữa thị phi vẫn khoe hạnh phúc giản dị cùng Văn Hậu ở biệt thự chục tỷ
12 quy luật nhân quả thế gian, tin hay không tùy bạn
Lao xuống biển cứu con, người cha ở Hà Nội mất tích rồi tử vong