Năm học lớp 9, trong khu ký túc xá của Trường dân tộc nội trú Lục Ngạn, Hứa Thị Dự (SN 2002) nằm co mình trên chiếc giường sắt, bàn tay vô tình chạm vào khối cứng nhỏ ở ngực trái. Thiếu nữ 15 tuổi khi ấy không hiểu chuyện gì đang xảy ra với cơ thể mình, chỉ biết lặng lẽ mở điện thoại tra cứu trong bóng tối.
Kết quả hiện ra lẫn lộn giữa “u lành”, “u xơ” và “ung thư”. Dự sợ đến mất ngủ nhiều đêm sau đó.
Sinh ra trong gia đình làm nông ở xã Sơn Hải, tỉnh Bắc Ninh, Dự hiểu rất rõ giá trị của đồng tiền. Với cô gái vùng cao ngày ấy, bệnh viện là nơi dành cho những người bệnh rất nặng, đồng nghĩa với khoản chi phí mà cả gia đình phải chật vật xoay xở.
Vì thế, thay vì nói với bố mẹ, Dự chọn im lặng. Một phần vì cô sợ tốn tiền. Một phần khác vì ngực là bộ phận nhạy cảm, cô ngại không dám chia sẻ với bất kỳ ai. “Em chỉ nghĩ nếu mình bị bệnh thật thì sẽ trở thành gánh nặng của gia đình”, Dự kể.
Những năm học nội trú từ cấp hai đến hết cấp ba khiến cô quen với việc tự giải quyết mọi chuyện. Nhưng càng giấu, nỗi sợ trong cô càng lớn dần lên theo thời gian. Đến năm học cấp ba, Dự phát hiện thêm khối u khác xuất hiện ở ngực phải. Khoảnh khắc ấy, cô thực sự nghĩ đến điều tồi tệ nhất. “Lúc đó em sợ lắm, có cảm giác thời gian của mình không còn nhiều nữa”, cô nhớ lại.
Phải mất rất lâu đắn đo, Dự mới dám nhắn tin cho mẹ. Ngay hôm sau, bố cô xuống trường đưa con gái đi khám. Kết quả ban đầu làm Dự nhẹ nhõm phần nào khi bác sĩ cho biết chưa phải ung thư. Tuy nhiên, trong tâm trí của gia đình làm nông nhiều năm sống xa điều kiện y tế hiện đại, chuyện nhập viện vẫn là điều đáng sợ.
“Ở quê em, cứ nhắc đến đi viện là mọi người nghĩ tới cảnh bệnh nặng và rất tốn tiền”, Dự nói.
Gia đình sau đó chọn thuốc Nam để chữa cho con gái. Đó là phương pháp quen thuộc với nhiều người miền núi, được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác và tạo cảm giác yên tâm hơn bệnh viện. Uống, đắp rất nhiều thuốc lá nhưng khối u không mất đi.

Dự phát hiện khối u từ thời cấp hai. (Ảnh: NVCC)
Hết kỳ nghỉ hè năm ấy, Dự đi khám lại tại bệnh viện tỉnh, được chọc sinh thiết và xác định khối u là lành tính. Kết quả khiến cô thở phào, nhưng đồng thời sự chủ quan bắt đầu xuất hiện.
Cô tiếp tục sống cùng khối u. Những năm đại học, nhịp sinh hoạt của Dự trở nên đảo lộn hoàn toàn. Cô thường xuyên thức đến 2-3h sáng, nếu hôm sau không có tiết học là có thể ngủ tới trưa. Có giai đoạn gặp khủng hoảng tâm lý cá nhân, cô gần như sống trong trạng thái căng thẳng kéo dài.
Cũng trong khoảng thời gian ấy, khối u bên phải lớn lên rất nhanh. “Em cảm nhận rõ nó to dần nhưng vẫn không dám đi viện”, Dự kể. “Em sợ kết quả xấu, nhưng thật ra sợ nhất vẫn là chi phí”.
Nỗi lo tiền bạc khiến cô chần chừ hết lần này tới lần khác. Mỗi lần nghĩ đến phẫu thuật, Dự lại tưởng tượng đến những khoản viện phí quá sức với gia đình mình. Cho đến khi đi làm và có thu nhập ổn định hơn, cô mới bắt đầu nghĩ nghiêm túc đến chuyện điều trị.
Dự dành dụm khoảng ba tháng lương để chuẩn bị đi khám. Trước ngày vào viện, cô lên mạng tìm gần như mọi thông tin liên quan đến bệnh của mình. Cô đọc bảng giá dịch vụ, xem chi phí xét nghiệm, tiền phẫu thuật, tìm các trường hợp giống bản thân để tự trấn an.
“Điều khiến em bất ngờ nhất là bệnh viện công khai giá rất rõ ràng”, cô nói. Sau khi nhập viện, Dự được thực hiện nhiều xét nghiệm liên quan trước phẫu thuật. Trong lúc chờ kết quả, cô vẫn không ngừng lo lắng về số tiền mình phải trả.
Khi bác sĩ gọi ra trao đổi riêng, Dự mới biết khối u quá lớn, không thể gây tê như những trường hợp thông thường mà phải mổ gây mê. Ca phẫu thuật diễn ra nhanh hơn những gì cô tưởng tượng. Nhưng khoảnh khắc khiến Dự nhớ nhất lại là lúc cầm hóa đơn thanh toán sau khi ra viện.
Chi phí khám ban đầu là 571.000 đồng. Tổng viện phí sau phẫu thuật và điều trị nội trú hơn 1,7 triệu đồng. Dự đứng lặng nhìn tờ giấy rất lâu. “Em có cảm giác như trút được tảng đá đè trong lòng suốt nhiều năm”, cô nói.
Cảm xúc đầu tiên của cô là nhẹ nhõm vì chi phí thấp hơn rất nhiều so với tưởng tượng. Ngay sau đó là sự tiếc nuối. “Em nghĩ, sao chỉ có từng này tiền mà mình lại sợ hãi suốt bao nhiêu năm như vậy”, Dự nói. “Em đã đối xử tệ với sức khỏe của bản thân quá lâu”.
Phần lớn chi phí điều trị được bảo hiểm y tế chi trả. Cũng từ lần nhập viện đầu tiên ấy, Dự mới thực sự hiểu giá trị của tấm thẻ bảo hiểm mà trước đây cô gần như chưa từng để tâm.
Nhìn lại hành trình nhiều năm mang khối u trong im lặng, Dự cho rằng điều khiến nhiều người trẻ ở nông thôn không khám không hẳn vì chủ quan, mà bởi họ sợ cảm giác không đủ khả năng chi trả. Theo cô, sự phát triển của hệ thống y tế, việc công khai giá dịch vụ và đơn giản hóa thủ tục khám chữa bệnh đang giúp người dân bớt e ngại hơn khi tới bệnh viện.

Theo Vtcnews
ung thư#Ám #ảnh #khối #suốt #năm #cô #gái #ngỡ #ngàng #khi #nhận #hóa #đơn #viện #phí #triệu1778344300

Tin cùng chuyên mục:
Siết chặt vi phạm bản quyền, không để hồn nhiên xem phim lậu
Bước qua tháng 4, tháng 5 âm lịch, 3 con giáp lật ngược tình thế, đổi số giàu sang, vận may bùng nổ
Ám ảnh khối u suốt 8 năm, cô gái ngỡ ngàng khi nhận hóa đơn viện phí 1,7 triệu
Trèo lên mái tôn nhặt bóng, nam sinh lớp 6 bị điện giật tử vong