Sự sa ngã của một nhà sư phơi bày sự tàn phá tôn giáo của ĐCSTQ

Sự sa ngã của một nhà sư phơi bày sự tàn phá tôn giáo của ĐCSTQ缩略图


Ngày 29/05/2026, một bản án của Tòa án Trung cấp thành phố Tân Hương, Hà Nam, đã khiến một nhân vật tôn giáo nổi tiếng ở Trung Quốc hoàn toàn rơi xuống vực thẳm. Được giới bên ngoài gọi là “CEO Thiếu Lâm”, Thích Vĩnh Tín (tên thật là Lưu Ưng Thành), vì các tội danh chiếm đoạt tài sản chức vụ, biển thủ quỹ, nhận hối lộ, đưa hối lộ v.v., đã bị kết án 24 năm tù giam và phạt tiền 3,5 triệu nhân dân tệ. Thông cáo chính thức và bản thân vụ án lại đầy rẫy những sự tương phản: Một người trong cửa Phật vốn dĩ nên thanh tu xuất thế, những tội danh liên quan lại gần như giống hệt với tệ nạn tham nhũng chốn quan trường. Một nhà sư, tại sao lại đi đến bước đường này? Dưới một thể chế như thế nào, một nhà sư lại “biến thành” một sự tồn tại như vậy?

Điều đáng suy ngẫm hơn là, đây không phải là một sự “sụp đổ” bất ngờ. Từ hơn mười năm trước, những đơn thư tố cáo Thích Vĩnh Tín đã xuất hiện công khai, nội dung liên quan đến các vấn đề kinh tế, lối sống và thậm chí là những cáo buộc nhạy cảm như có con ngoài giá thú. Tuy nhiên, trong một khoảng thời gian dài, những lời tố cáo này không những không thể lay chuyển được vị thế của ông ta, mà ngược lại còn song hành cùng sự thăng tiến không ngừng của ông ta trong hệ thống chính quyền: từ một nhân vật tôn giáo địa phương, trở thành Đại biểu Quốc hội, rồi đến giới lãnh đạo cấp cao của Hiệp hội Phật giáo Trung Quốc. Cho đến hôm nay, phiên tòa muộn màng này mới giống như một dấu chấm hết bị cố ý trì hoãn.

Nếu chỉ coi Thích Vĩnh Tín là một “nhà sư tham nhũng”, có lẽ là quá đơn giản. Bởi vì quyền lực, tài nguyên và danh phận mà ông ta sở hữu vốn dĩ không phải là sản phẩm của hệ thống tôn giáo truyền thống. Ông ta vừa là trụ trì tự viện, vừa là người điều hành doanh nghiệp; vừa là nhân sĩ tôn giáo, vừa là một vai trò chính trị trong thể chế. Thân phận kép, thậm chí là đa trọng này, gợi ý một vấn đề sâu xa hơn: Ở Trung Quốc đương đại, tôn giáo rốt cuộc là một hệ thống tín ngưỡng, hay là một phần của cấu trúc quyền lực? Sự trỗi dậy và gục ngã của Thích Vĩnh Tín là một hình ảnh thu nhỏ. Đằng sau đó có thể thấy một logic mang tính thể chế khổng lồ hơn: tôn giáo bị cải tạo, lợi dụng như thế nào, và thậm chí bị biến dạng ra sao trong khe hở giữa quyền lực và tư bản. Nhà bình luận thời sự Hoành Hà trong bài “Phân tích: Nhìn sự tàn phá tôn giáo của ĐCSTQ qua Thích Vĩnh Tín” đã luận giải chi tiết, ông chỉ ra những khía cạnh sau đây:

Ai là chiếc ô bảo vệ Tội ác của Thích Vĩnh Tín không phải đến hôm nay mới bị phơi bày, hơn mười năm trước đã có người tố cáo đích danh, nội dung tố cáo ngoài những tội danh bị kết án lần này, còn có việc bao nuôi nhiều phụ nữ và có con ngoài giá thú. Nhưng sau khi nhận được đơn tố cáo, giới chức không những phủ nhận mà còn tiếp tục bảo vệ ông ta suốt mười năm. Ai là chiếc ô bảo vệ của ông ta? Hiện tại được biết người sớm nhất là Lý Trường Xuân, khi đó là Bí thư Tỉnh ủy Hà Nam. Thích Vĩnh Tín đã mượn sự kiện kỷ niệm 1500 năm xây dựng Thiếu Lâm Tự vào năm 1995 để móc nối với Lý Trường Xuân, và Lý Trường Xuân sau này trở thành Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, là thủ hạ đắc lực của Giang Trạch Dân. Các chức danh Đại biểu Quốc hội và Hội trưởng Hiệp hội Phật giáo tỉnh Hà Nam của Thích Vĩnh Tín đều có được trong thời kỳ Giang Trạch Dân. Còn các danh hiệu người kế thừa võ công Thiếu Lâm – Di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia, Chủ tịch danh dự Hội Liên hiệp Thanh niên tỉnh Hà Nam, Viện trưởng Học viện Phật giáo Hà Nam của ông ta thì có được trong thời kỳ Hồ Cẩm Đào. Và trong thời kỳ Tập Cận Bình, ông ta lại đảm nhiệm các chức vụ Ủy viên, Ủy viên Thường vụ Chính hiệp Hà Nam, Phó Hội trưởng Hội đồng Quản trị Hiệp hội Phật giáo Trung Quốc. Một nhà sư, vốn chỉ là đối tượng của công tác mặt trận thống nhất, về nguyên tắc chỉ được vào Chính hiệp, vậy mà lại làm đến Đại biểu Quốc hội, có thể thấy mức độ được nhà cầm quyền sủng ái và cấp độ của chiếc ô bảo vệ tuyệt đối không phải tầm thường. Và trong thời đại Tập Cận Bình với đặc trưng là chống tham nhũng, thế mà hơn mười năm không những không đụng đến ông ta, còn để ông ta tiến thêm một bước, cũng có thể coi là một nhân vật đáng gờm. Có thể thấy, chiếc ô bảo vệ của Thích Vĩnh Tín không chỉ là một cá nhân, mà thậm chí có thể bao gồm ba đời lãnh đạo đảng là Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào và Tập Cận Bình, và sâu xa hơn chính là chính sách của ĐCSTQ.

Thương mại hóa tôn giáo chốn tự viện Chính sách tôn giáo của ĐCSTQ chính là Trung Quốc hóa tôn giáo, bản thân điều này đã là hoang đường, bởi vì tôn giáo là xuất thế, không có ranh giới quốc gia dân tộc, huống hồ Phật giáo sau khi du nhập vào Trung Quốc đã sớm trải qua quá trình Trung Quốc hóa, không còn giống với Phật giáo nguyên thủy ở Ấn Độ nữa. Việc ĐCSTQ đòi Trung Quốc hóa Phật giáo thực chất chính là ĐCSTQ hóa. Thương mại hóa chỉ là bề mặt và công cụ, loại bỏ đức tin vào Thần trong lòng con người mới là thực chất. Hơn nữa điều này mang tính toàn quốc, nhắm vào tất cả các tôn giáo, Thiếu Lâm Tự chỉ là một hình ảnh thu nhỏ. Quá trình thương mại hóa do Thích Vĩnh Tín tiến hành, về mặt tổ chức bao gồm Đoàn võ tăng Thiếu Lâm, Công ty TNHH Phát triển Thực nghiệp Thiếu Lâm, Công ty Điện ảnh và Truyền hình Thiếu Lâm v.v. Giống như bất kỳ công ty vì lợi nhuận nào khác, mục tiêu là theo đuổi lợi ích kinh tế. Điều này đi ngược lại giáo lý thanh tịnh lánh đời của Phật giáo, cho nên ông ta bị người ta gọi là CEO Thiếu Lâm, là một nhà sư làm kinh tế. Trong toàn bộ quá trình quảng bá thương mại của Thiếu Lâm Tự, Thích Vĩnh Tín là một doanh nhân chứ không phải là một người tu hành Phật giáo. Bởi vì chủ trì các công trình xây dựng quy mô lớn, nên mới nhận hối lộ. Tại sao nhà sư lại xuất gia, lại phải tu hành trong các ngôi chùa trên núi sâu xa lánh đám đông, đều có lý do của nó.

Chính trị hóa, hành chính hóa chốn tự viện Thích Vĩnh Tín không chỉ là một nhà sư làm kinh tế, mà còn là một nhà sư chính trị. Các chức danh của ông ta tại Hiệp hội Phật giáo toàn quốc và Hà Nam, chức danh Đại biểu Quốc hội, đều không liên quan đến tôn giáo, mà là các chức vụ chính trị và hành chính. Thực ra không chỉ Thích Vĩnh Tín, bản thân Hiệp hội Phật giáo Trung Quốc cũng là một cơ quan hành chính, chịu sự quản lý của Cục Tôn giáo Quốc gia trực thuộc Ban Công tác Mặt trận Thống nhất. Cục Tôn giáo quản lý năm tôn giáo lớn được ĐCSTQ công nhận, nhưng các tín đồ phải trực thuộc bảy tổ chức tôn giáo chính thức thì mới được công nhận, các hội thánh tại gia hoạt động ngầm từ chối các giáo hội chính thức vẫn bị coi là bất hợp pháp và bị đàn áp. Sự hành chính hóa này không chỉ ở cấp tỉnh và quốc gia, mà ngay trong tự viện cũng như vậy. Hiệp hội Phật giáo Trung Quốc quy định, việc đề cử trụ trì phải do tổ chức quản lý tự viện hoặc trụ trì tiền nhiệm đưa ra ứng cử viên, sau khi đại chúng trong chùa bình nghị, sẽ đệ trình ứng cử viên lên Hiệp hội Phật giáo địa phương thẩm tra. Ngay cả nhiệm kỳ cũng giống hệt như các quan chức đảng và chính quyền, mỗi khóa 5 năm, tái nhiệm tối đa hai khóa.

Sự phất lên trùng khớp với các sự kiện chính trị Sự phất lên của Thích Vĩnh Tín hoàn toàn trùng khớp với một số sự kiện chính trị của Trung Quốc, đây có lẽ không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Lần xuất hiện đầu tiên của Đoàn võ tăng Thiếu Lâm là vào tháng 06/1989 tại Hải Nam, lý do bề mặt là phối hợp với chính quyền địa phương thu hút đầu tư, sau đó xuất ngoại thăm Hàn Quốc – lần đầu tiên ra mắt quốc tế. Tuy nhiên, thời điểm đó lại đúng vào tháng xảy ra vụ thảm sát Lục Tứ Thiên An Môn, rõ ràng đây là một hành vi thương mại mang mục đích chính trị mạnh mẽ, chứ không phải là một hoạt động tôn giáo. Trong khi đó, ĐCSTQ khi ấy đang bị cô lập nghiêm trọng trên trường quốc tế, chuyến thăm Hàn Quốc là một hoạt động mặt trận thống nhất quốc tế rất rõ ràng. Ở giai đoạn đó, vẫn là Thích Vĩnh Tín dùng Thiếu Lâm Tự làm vốn liếng để ném đá dò đường với ĐCSTQ. Năm 1995 là một bước ngoặt, Thích Vĩnh Tín mượn lễ kỷ niệm 1500 năm xây dựng Thiếu Lâm Tự để móc nối với Lý Trường Xuân, và chính thức hình thành một mối quan hệ nào đó với giới chức ĐCSTQ. Dấu mốc thời gian quan trọng tiếp theo là tháng 08/1999, được sự phê chuẩn của Cục Tôn giáo Quốc gia và Hiệp hội Phật giáo Trung Quốc, Thích Vĩnh Tín trở thành phương trượng đời thứ 30 của Thiếu Lâm Tự. Đó chính là tháng thứ hai sau khi ĐCSTQ bắt đầu cuộc đàn áp Pháp Luân Công, đúng vào thời khắc quan trọng khi ĐCSTQ điều động các tổ chức tôn giáo chính thức tham gia bao vây tấn công Pháp Luân Công. Nhà cầm quyền giao phó trọng trách cho Thích Vĩnh Tín, và Thích Vĩnh Tín cũng đền ơn đáp nghĩa. Thích Vĩnh Tín là một nhà sư từng hai lần bị khai trừ tăng tịch, nếu do nội bộ Thiếu Lâm Tự tự quyết định, ông ta không bao giờ có thể làm phương trượng, đó chỉ có thể là sự bổ nhiệm chính trị từ phía nhà cầm quyền ĐCSTQ.

Các tổ chức tôn giáo chính thức của ĐCSTQ trở thành công cụ chống Pháp Luân Công Cựu Hội trưởng Hiệp hội Phật giáo Trung Quốc Triệu Phác Sơ chính là hình mẫu điển hình cho việc ĐCSTQ cải tạo Phật giáo. Những năm đầu ông ta làm các công tác Phật giáo và cứu tế xã hội, sau đó nhận lệnh của ĐCSTQ tham gia phong trào cứu vong kháng Nhật, trong khoảng thời gian đó trở thành đảng viên ngầm của ĐCSTQ, nhưng vẫn hoạt động dưới danh nghĩa nhân sĩ Phật giáo trong thời gian dài. Năm 1952, ông tham gia khởi xướng thành lập Hiệp hội Phật giáo Trung Quốc, đảm nhiệm chức Phó Hội trưởng và Tổng Thư ký trong thời gian dài, sau Cách mạng Văn hóa năm 1980 khôi phục Hiệp hội Phật giáo, Triệu Phác Sơ giữ chức Hội trưởng cho đến khi qua đời vào năm 2000. Một đảng viên ĐCSTQ làm Hội trưởng Hiệp hội Phật giáo Trung Quốc trong thời gian dài, Thích Vĩnh Tín e rằng cũng phải tự thấy hổ thẹn không bằng. Hiệp hội Phật giáo đã tham gia vào cuộc đàn áp Pháp Luân Công của ĐCSTQ. Hiệp hội Phật giáo Trung Quốc là tổ chức đầu tiên trong giới tôn giáo Trung Quốc bắt đầu chống Pháp Luân Công. Bắt đầu từ năm 1996, Triệu Phác Sơ đã viết một lời phê và năm bức thư chống lại Pháp Luân Công. Điều này không chỉ đơn thuần là tính bài trừ tôn giáo nhìn từ bề mặt, bởi vì năm đó đã xảy ra sự kiện báo Quang Minh, ngày 17/06 đã đăng một bài báo chống Pháp Luân Công mang bút danh Tân Bình, được coi là sự kiện cơ quan ngôn luận cấp trung ương chính thức của ĐCSTQ tấn công Pháp Luân Công lần đầu tiên. Còn tác giả Tân Bình thực chất là bút danh của Phan Quốc Ngạn, Phó Vụ trưởng Vụ Sách thuộc Tổng cục Báo chí và Xuất bản Nhà nước, lấy ý nghĩa là “Bình luận viên của Tổng cục Báo chí và Xuất bản”. Cũng trong năm 1996, Tổng cục Báo chí và Xuất bản đã thu hồi, đình chỉ bán và niêm phong năm cuốn sách Pháp Luân Công. Và Tổng cục Báo chí và Xuất bản cũng không tự ý làm việc này, mà là hành động sau khi nhận được thư chỉ thị của Ban Tuyên giáo Trung ương. Việc Triệu Phác Sơ với tư cách là đảng viên ĐCSTQ hành động theo chỉ thị của Ban Tuyên giáo Trung ương là điều có thể hiểu được. Việc giới tôn giáo chống Pháp Luân Công là nhiệm vụ do ĐCSTQ sắp xếp, chứ không phải mang tính tự phát. Tháng 08/2000, các nhà lãnh đạo của năm tôn giáo lớn được ĐCSTQ công nhận đã tập thể đi thăm Hoa Kỳ, với danh nghĩa là giới thiệu về tự do tín ngưỡng tôn giáo của ĐCSTQ, nhưng thực chất là để bôi nhọ Pháp Luân Công, dập tắt sự nghi ngờ của cộng đồng quốc tế đối với cuộc đàn áp Pháp Luân Công. Tháng 03/2001, Chủ tịch Hội Công giáo Yêu nước Trung Quốc Phó Thiết Sơn và Hội trưởng Hiệp hội Phật giáo Trung Quốc Thánh Huy đã tham gia phái đoàn Trung Quốc, tham dự Hội nghị Nhân quyền Liên Hợp Quốc tại Geneva để biện hộ cho cuộc đàn áp Pháp Luân Công của ĐCSTQ. Tháng 01/2001, trong một buổi tọa đàm phê phán Pháp Luân Công do Viện Khoa học Trung Quốc tổ chức, Ủy viên Chính hiệp Toàn quốc, Phó Hội trưởng Hiệp hội Phật giáo Trung Quốc, Phó Hội trưởng Thường trực Hiệp hội Phật giáo Thượng Hải là Pháp sư Giác Tỉnh khi phát biểu, câu đầu tiên đã nói: “Nhờ sự quan tâm và bồi dưỡng của Đảng và các cơ quan hữu quan của chính phủ, đã tiến cử tôi làm Ủy viên Chính hiệp Toàn quốc”. Vi phạm giới luật Phật giáo như vậy, không lấy làm xấu hổ mà còn lấy làm vinh dự. Ông ta còn nói mình tuổi đời còn rất trẻ, tài hèn học mỏng, vô đức vô năng. Chính tên sư giả vô đức vô năng này đã khởi xướng một đề án về việc chuyển hóa các học viên Pháp Luân Công tại hội nghị. Đây chính là những công cụ có thể làm tay sai mà ĐCSTQ cần đến.

Cục Tôn giáo làm điều càn quấy Nhà văn Liêu Diệc Vũ trong cuốn “Ghi chép phỏng vấn dưới đáy xã hội Trung Quốc” đã ghi lại câu chuyện về nhà sư Đăng Khoan. Nhà sư Đăng Khoan là trụ trì đời thứ tám của một ngôi cổ tự ở khu vực núi Thanh Thành, Tứ Xuyên. Ông không chỉ kể về những trải nghiệm thê thảm của bản thân và ngôi chùa trong thời kỳ cải cách ruộng đất và Cách mạng Văn hóa, mà còn vạch trần sự tàn phá chùa chiền của Cục Tôn giáo từ khi cải cách mở cửa đến nay. Chùa không chỉ phải nộp thuế bình thường, mà còn bị các quan tham lớn nhỏ thi nhau vơ vét. Ngay cả chiếc xe hơi của Ban Công tác Mặt trận Thống nhất địa phương cũng là do các chùa bị ép buộc quyên góp. Trưởng Cục Tôn giáo huyện đích thân đến chùa của ông đòi 10 vạn nhân dân tệ, để lấp vào số tiền cấp trên phân bổ để sửa đường mà họ đã chia chác. Một đám quan tham thậm chí đến thẳng chùa để đánh mạt chược cờ bạc, thua thì vay tiền nhà sư Đăng Khoan, nhưng không bao giờ trả. Trưởng Cục Tôn giáo huyện thậm chí tự xưng là “quan phụ mẫu của tất cả các thần tiên”. Nhà sư Đăng Khoan đã nói một câu như thế này: “Trải qua các triều đại lịch sử, quan có tham đến mấy, vua có hôn quân đến mấy, cũng chưa từng nghe nói ai đó phải nhổ tóc trên đầu hòa thượng.” Nhưng ĐCSTQ đã làm được điều đó.

Theo Vision Times

Câu chuyện lịch sử#Sự #ngã #của #một #nhà #sư #phơi #bày #sự #tàn #phá #tôn #giáo #của #ĐCSTQ1780703931

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *