Theo ghi chép trong “Đường Khuyết Sử”, thừa tướng thời nhà Đường là Lan Lăng công Tiêu Phỏng, nổi tiếng với đức tính thanh liêm, tiết kiệm. Người đương thời không ai là không kính phục, coi ông như một tấm gương sáng.
Tiêu Phỏng từng thống lĩnh quân đội đồn trú ở Phiên Ngung (Quảng Châu ngày nay), nổi tiếng bởi sự liêm khiết, giữ mình và mang lại lợi ích cho bách tính. Sử sách ca ngợi ông có danh tiếng “chước tuyền đầu hương” (múc nước suối ném hương), ý nói ông vô tư, trong sạch, ngay cả chỗ dùng nước cũng không chịu làm vấy bẩn. Chính vì vậy, thương nhân từ khắp nơi tấp nập kéo đến tụ tập buôn bán, thậm chí những cửa hàng bán châu báu, dược liệu xa xôi tận Trường An cũng thường thấy xuất hiện hàng hóa từ phương Nam. Có thể thấy, lòng người tự nhiên hướng thiện, đức hạnh ắt có tiếng vang.
Đường Hy Tông Lý Huyên sinh năm Nhâm Ngọ (năm 862), lên ngôi hoàng đế vào năm Quý Tỵ (năm Hàm Thông thứ 14, tức năm 873). Đường Hy Tông khao khát tìm được người đức cao vọng trọng để phụ tá triều chính, bèn thăng Tiêu Phỏng từ chức Phụng Thường Khanh lên làm Tể tướng. Lúc này, Tiêu Phỏng đã ở tuổi tám mươi ba cao bẩy.
Tiêu Phỏng nắm giữ ngôi vị Tể tướng trong vài năm, rộng rãi thu nạp hiền tài, cất nhắc những kẻ sĩ cương trực, khiến cho hồng ân của hoàng đế được lan tỏa, đức tính giản dị được biểu dương, phong khí xã hội phù phiếm, xa hoa cũng phần nào được thay đổi. Cho đến khi Tiêu Phỏng qua đời khi đang tại vị, hoàng đế vô cùng xót thương, bãi triều ba ngày, cử hành lễ truy tặng vô cùng long trọng.
Lúc bấy giờ có người bàn luận rằng: Địa vị cao, bổng lộc hậu hĩnh, nếu thực sự có được cái phúc phận ấy, thì trong cõi u minh tự có sức mạnh giúp người đó kéo dài tuổi thọ; nếu không, làm sao lại xuất hiện một vị lão nhân đã qua “tuổi treo xe” (tuổi bảy mươi cáo lão từ quan) như vậy, mà vị minh chủ định sẵn cho ông phụ tá cũng vừa đúng lúc lên ngôi? Xưa kia Khương Thái Công hơn bảy mươi tuổi mới gặp Chu Văn Vương, mà Tiêu Phỏng so với lúc Thái Công thả câu bên bờ sông Vị, còn lớn hơn mười hai tuổi mới gặp được minh chủ. Từ đó có thể thấy, sự vinh nhục, tiến thoái của đời người đều có nhân duyên của nó, tuyệt nhiên không phải là ngẫu nhiên.
Người đời thường nói “Nhân quá thất thập cổ lai hy” (Người thọ bảy mươi xưa nay hiếm). Thời xưa, sống đến bảy mươi tuổi đã là hiếm có, trên tám mươi tuổi lại càng như phượng mao lân giác. Các quan lại thường khoảng sáu, bảy mươi tuổi là cáo lão hoàn hương, vậy mà Tiêu Phỏng lại được bái tướng ở tuổi tám mươi ba, quả thực xứng đáng là một chuyện kỳ lạ trong thời đại đó.
Nhìn lại cuộc đời của Tiêu Phỏng, những việc ông làm phần lớn đều là mang lợi cho dân, cứu giúp người đời, việc tích lũy âm đức cũng là lẽ thường tình. Cổ nhân có câu “Người đang làm, trời đang nhìn”, đây không phải là sự mê tín, mà là một nhận thức mộc mạc về quy luật nhân quả.
Những năm cuối đời, Tiêu Phỏng được Hy Tông trọng dụng, đạt đến đỉnh cao của đạo làm tôi, đây không phải là do may mắn, mà là kết quả tự nhiên của một đời thanh liêm, nhân hậu, luôn làm lợi cho người khác. Trong phong thái cổ xưa, vị lão nhân tám mươi ba tuổi được bái làm Tể tướng này đã dùng chính trải nghiệm của bản thân để chỉ rõ cho hậu thế: Đức hạnh có gốc rễ, phúc lộc có nguồn cơn, sự thăng trầm trong đời người, rốt cuộc đều có cội nguồn của nó.
── Chuyển tiếp từ trang Chánh Kiến
Theo EpochTimes
Văn hóa#Phong #thái #cổ #xưa #Tiêu #Phỏng #tuổi #được #bái #tướng1780491607



Tin cùng chuyên mục:
Sếp tôi nói muốn ngắt kết nối sau giờ làm thì sang công ty khác
Đệ nhất mỹ nhân Bắc Kinh lộ diện giữa tin đồn mang thai hộ, vỡ nợ: Diện mạo không ai ngờ tới
Phong thái cổ xưa: Tiêu Phỏng 83 tuổi được bái tướng
Kỳ nghỉ hè dang dở của gia đình 4 người tử nạn trên sông Ngàn Phố