Đến giờ nghĩ lại, tim tôi vẫn đau như bị ai bóp nghẹt. Gần 10 năm chung sống, có với nhau 2 mặt con, chưa một lần tôi nghĩ cuộc hôn nhân của mình sẽ đi đến kết cục này.
Từ ngày sinh con đầu lòng, tôi nghỉ việc để ở nhà chăm con, quán xuyến gia đình, làm hậu phương cho chồng yên tâm phát triển sự nghiệp. Tôi tin tưởng anh tuyệt đối, tin rằng mọi cố gắng, hy sinh của mình rồi sẽ được đền đáp bằng một gia đình hạnh phúc.
Nhưng rồi tôi phát hiện chồng ngoại tình với một cô gái trẻ đẹp và vô cùng giỏi giang. Điều khiến tôi đau đớn hơn cả không chỉ là sự phản bội mà là việc anh đã âm thầm chuẩn bị cho chuyện ly hôn từ rất lâu.

Trước khi cưới, chúng tôi vốn chẳng có tài sản gì. Kể từ lúc làm ăn khá hơn, lấy lý do thuận tiện cho việc kinh doanh, anh lần lượt chuyển phần lớn tài sản sau khi kết hôn cho bố mẹ đứng tên. Đến khi ly hôn, tôi cũng không có cách nào chứng minh những tài sản anh sang tên cho bố mẹ là tài sản được tạo ra trong thời kỳ hôn nhân.
Thứ duy nhất được xác định là tài sản chung của hai vợ chồng chỉ còn cuốn sổ tiết kiệm trị giá 1 tỷ đồng.
Là một người mẹ, tôi từng nghĩ dù thế nào mình cũng sẽ giành quyền nuôi con. Thế nhưng chồng tôi đưa ra một đề nghị khác. Anh nói nếu tôi đồng ý để 2 con ở với bố, anh sẽ nhường lại cuốn sổ tiết kiệm 1 tỷ đồng cho tôi. Còn nếu tôi cứ nhất quyết đòi nuôi con, khoản tiền đó sẽ được chia đôi, anh chỉ chu cấp cho mỗi đứa trẻ 3 triệu đồng/tháng.
Nghe anh lạnh lùng hỏi: “Người thất nghiệp suốt 10 năm như cô thì lấy gì cho con ăn học đàng hoàng?”, tôi như bị giáng một đòn nặng nề. Tôi căm ghét anh nhưng không thể phủ nhận sự thật rằng, sau 10 năm quanh quẩn việc nhà, tôi đã gần như mất khả năng tự chủ tài chính.
Mức chu cấp ít ỏi ấy không đủ để nuôi hai đứa trẻ ăn học. Nếu nhận nuôi con, tôi sẽ phải bắt đầu lại từ con số 0, vừa tìm việc, vừa thuê nhà, lại vừa chăm sóc con. Tôi không sợ khổ nhưng các con đã quen với cuộc sống đủ đầy vật chất, được học ở môi trường tốt nhất. Nếu theo mẹ, chúng chắc chắn sẽ phải chịu thiếu thốn.
Đêm trước phiên tòa, tôi thức trắng. Nhìn đứa lớn đang học lớp 4 và đứa thứ hai mới vào lớp 1 ngủ ngon lành bên cạnh, nước mắt tôi cứ chảy dài. Một người phụ nữ không việc làm, không thu nhập ổn định, không nhà cửa như tôi liệu có đủ khả năng mang theo hai đứa trẻ để bắt đầu lại cuộc sống hay không?
Sáng hôm sau, tôi ký vào thỏa thuận nhận cuốn sổ tiết kiệm 1 tỷ đồng, để 2 con ở lại với bố. Khoảnh khắc ấy, tôi nghe thấy tiếng nấc của chính mình. Nhìn các con ngơ ngác khi mẹ dọn đồ chuyển ra ngoài, chưa hiểu chuyện gì xảy ra, tôi nén đau, cố bước thật nhanh như muốn chạy trốn.
Đã 3 tháng trôi qua nhưng nhiều đêm, nằm một mình trong căn phòng trọ chật hẹp, nhìn ảnh 2 con trên điện thoại, tôi vẫn dằn vặt tự hỏi lựa chọn lúc đó là đúng hay sai? Có thật là tôi lo cho tương lai của các con hay chỉ đang tìm một lối thoát cho chính mình? Tôi có phải người mẹ tồi không khi đã chấp nhận đổi con để lấy một cơ hội làm lại từ đầu?
Bạn đọc giấu tên

Theo VietNamNet
ly hôn, #hôn #tôi #chọn #tỷ #đồng #thay #vì #quyền #nuôi #con #tháng #sau #vẫn #day #dứt1780845767


Tin cùng chuyên mục:
Muốn chồng tôn trọng, phụ nữ khôn ngoan luôn giữ 4 nguyên tắc này
Dưa hấu: Ngoài phần ruột, hạt và vỏ cũng rất có giá trị
Ly hôn, tôi chọn 1 tỷ đồng thay vì quyền nuôi 2 con, 3 tháng sau vẫn day dứt
Diễn viên 'Gia đình là số 1' sa sút sức khỏe, cuộc sống khó khăn sau biến cố