Bất kể con người có tin hay không, thực ra mỗi một tư tưởng, một niệm của con người đều được Thượng Thiên thấu tỏ. Một thiện niệm khởi lên, liền có Thần linh bảo hộ; còn một ác niệm sinh ra, ắt có yêu ma quỷ quái bủa vây. Năm nay sẽ kể hai câu chuyện.
Thời nhà Thanh, ở Lai Vu, Sơn Đông có một người tên là Châu Tự Lập, làm người vô cùng trung hậu. Ông từng vận chuyển hàng hóa đến địa phận Thẩm Dương, cảm thấy nơi này không tồi nên đã định cư tại đây, làm công việc buôn bán nhỏ, cưới vợ và lần lượt sinh được hai người con trai.
Tiểu Châu và Đại Châu cách nhau mười mấy tuổi. Sau khi vợ chồng Châu Tự Lập lần lượt qua đời, Đại Châu kế thừa gia nghiệp, dựa vào việc buôn bán nhỏ để duy trì cuộc sống. Lúc đó Tiểu Châu vẫn còn quấn tã, Đại Châu lại bỏ mặc không quan tâm đến Tiểu Châu. Hàng xóm thương xót Tiểu Châu không nơi nương tựa, liền bế cậu bé về nuôi dưỡng. Đợi đến khi cậu lớn hơn một chút, mới phát hiện ra cậu là một người câm.
Đại Châu là người giảo hoạt, cưới một người vợ họ Đỗ có tiếng là hung hãn. Không lâu sau, gia đình hàng xóm phải chuyển đi nơi khác, không thể mang Tiểu Châu theo, liền hỏi Đại Châu xem có thể thu nhận em trai không. Đại Châu vẫn còn sót lại chút tình anh em, muốn nhận nuôi em, nhưng lại vấp phải sự phản đối kịch liệt của Đỗ thị, đành phải bỏ cuộc. Tiểu Châu đành phải lưu lạc bên ngoài, dựa vào việc ăn xin để kiếm sống. Có đôi khi Đại Châu gọi em trai đến nhà ăn cơm, Đỗ thị liền lớn tiếng quát mắng, còn đuổi hai người ra khỏi nhà, Đại Châu cũng không biết phải làm sao. Lâu dần, hai anh em lại trở nên như người dưng nước lã.
Tiểu Châu tuy miệng không thể nói, nhưng lại thông minh lanh lợi, chỉ khổ nỗi không thể giãi bày cùng người khác. Đối với việc anh trai đối xử với mình như vậy, trong lòng cậu khó tránh khỏi tích tụ không ít oán hận.
Mùa đông năm ấy, ban đêm trời đột nhiên đổ tuyết lớn, Tiểu Châu vừa lạnh vừa đói, oán hận đối với anh trai lại càng sâu sắc hơn. Thế là cậu giấu một con dao sắc trong người, chuẩn bị đi giết anh trai. Khi cậu trèo lên bức tường viện nhà anh trai, sắp sửa nhảy vào trong, thì chợt tỉnh ngộ nói: “Anh trai tuy bất nhân với ta, nhưng cũng là máu mủ ruột rà của ta. Cốt nhục tương tàn, còn có chuyện gì không lành hơn thế này nữa không? Huống hồ nếu hôm nay ta giết anh trai, so với việc anh ấy bất nhân với ta, thì sự bất nhân của ta so với anh ấy còn nghiêm trọng hơn nhiều.”
Thế là, Tiểu Châu đột nhiên hối ngộ, lại hận bản thân không thể mở miệng khuyên can anh trai, không khỏi ngồi xổm ở đó khóc lóc thảm thiết. Sau đó, khi cậu men theo bức tường viện leo xuống, chợt cảm thấy trong cổ họng vô cùng ngứa ngáy, có một thứ gì đó nhô ra, cậu dùng sức khạc ra, là một miếng sụn giòn, to cỡ đồng tiền xu. Cậu thử mở miệng nói chuyện, không ngờ lại trở nên vô cùng lưu loát.
Tiểu Châu mừng rỡ khôn xiết, vội vàng gõ cửa gọi anh trai. Anh trai đi ra thấy là Tiểu Châu, vừa định hỏi cậu có chuyện gì, không ngờ Tiểu Châu lại mở miệng nói chuyện, kể hết mọi việc vừa xảy ra cho anh chị dâu nghe. Vợ chồng người anh ngoài việc kinh ngạc mừng rỡ, đều cảm thấy vô cùng xấu hổ, không còn chỗ nào để chui xuống đất, chỉ biết úp mặt vào tường mà khóc.
Ngày hôm sau, Đại Châu triệu tập tất cả bà con hàng xóm lại, bày tỏ nguyện vọng muốn nhường toàn bộ di sản của cha cho Tiểu Châu, Tiểu Châu kiên quyết từ chối không nhận. Cuối cùng, hàng xóm đã chia đều tài sản cho hai anh em.
Sau đó, Đại Châu cưới vợ cho Tiểu Châu, hai gia đình anh em sống chung với nhau, vô cùng hòa thuận. Tiểu Châu có việc nhất định sẽ tìm anh trai bàn bạc, Đại Châu có chuyện nhất định cũng sẽ hỏi ý kiến của em trai. Có thể nói, “em một ngày vắng anh thì không vui, anh một ngày vắng em cũng chẳng thiết tha gì”. Còn hai người chị em dâu cũng nổi tiếng hiền thục khắp xóm làng. Câu chuyện này được ghi chép trong cuốn “Khuyến giới lục” thời nhà Thanh.
Còn trong “Thái Thượng Cảm Ứng Thiên” cũng có một câu chuyện như sau: Có một người tên là Nguyên Tự Thực, vô cùng căm hận người họ Mậu bội ân bạc nghĩa, nên đã định sẽ đi đến nhà giết hắn vào lúc canh năm. Khi ông đi ngang qua một ngôi miếu, trong miếu có một người tên là Hiên Viên Ông, vừa hay dậy sớm tụng kinh, đột nhiên nhìn thấy có hàng trăm con ác quỷ hình thù kỳ dị đi theo sau một người, tay cầm đao búa, vô cùng hung ác. Người này chính là Nguyên Tự Thực.
Một lát sau, Hiên Viên Ông lại nhìn thấy Nguyên Tự Thực quay trở lại, nhưng đi theo bên cạnh không còn là ác quỷ nữa, mà là những vị tiên nhân đội mũ vàng đeo ngọc bội, cờ phướn hoa hương rực rỡ. Hiên Viên Ông cảm thấy vô cùng kỳ lạ, liền gọi Nguyên Tự Thực lại để hỏi chuyện.
Nguyên Tự Thực nói: Kẻ họ Mậu đã phụ ân tình của tôi đối với hắn, vốn dĩ muốn đến nhà giết chết hắn. Nhưng khi đến trước cửa nhà hắn, đột nhiên nghĩ đến kẻ họ Mậu tuy đã phụ tôi, nhưng vợ con hắn lại là người vô tội, huống hồ hắn còn có mẹ già trên cao đường, giết một mình hắn, thì chẳng khác nào giết cả nhà hắn. Nghĩ đến đây, thực sự trong lòng không nỡ, thế là tôi liền quay đầu trở về.
Biết được ngọn ngành sự việc, Hiên Viên Ông liền đem chuyện lúc ông ta đi bị ác quỷ quấn thân, lúc về lại có Thần Phật đi cùng kể cho ông ta nghe, đồng thời chúc mừng ông ta rằng: “Ông có thể hành sự như vậy, Thần Phật đã thấu tỏ, tương lai ông nhất định sẽ nhận được phúc báo to lớn.” Nguyên Tự Thực nghe xong càng thêm một lòng hướng thiện, sau này thi đỗ công danh.
Hai câu chuyện đều là nhờ một niệm chuyển biến, tức là từ đại họa chuyển thành đại phúc. Cho nên hãy cẩn thận ghi nhớ: Tâm niệm vừa khởi, thì Thần Cát hay Hung đều đã tự đi theo bên mình rồi.
—— Theo “Mạng Chánh Kiến”
Theo EpochTimes
Văn hóa#Ác #niệm #vừa #chuyển #người #trai #câm #bất #ngờ #cất #tiếng #nói1780279313



Tin cùng chuyên mục:
Những nhân vật truyền kỳ trong giới ăn mày
Nghi vấn Á hậu gen Z bí mật mang bầu cho chồng đại gia: Lộ bằng chứng vì 1 câu hỏi hớ giữa sự kiện!
Giá vàng hôm nay 1/6/2026: Thế giới giảm, trong nước tuột mốc 160 triệu/lượng
Doanh nhân Nguyễn Lê Bích Phương, nhà sáng lập Buttery Cake & Cafe