Cười lớn đến nỗi như sống lại để bắt tên trộm

Cười lớn đến nỗi như sống lại để bắt tên trộm缩略图


Tính kế người cuối cùng lại bị người tính kế! Những việc như thế này trong xã hội cũng không phải là hiếm. Hãy cùng xem một đoạn tấu hài đặc sắc về việc bắt trộm.

Giấu áo tên trộm Có một tên trộm đêm khuya lẻn vào nhà một người để ăn trộm. Ngặt nỗi gia đình này vô cùng nghèo khó, bốn bức tường trống trơn chẳng có vật gì, chỉ thấy ở đầu giường có một hũ gạo. Tên trộm muốn lấy trộm hũ gạo này, đem về để tự mình nấu cơm cũng tốt. Nhưng hũ gạo nặng rất khó mang theo, thế là hắn liền cởi áo của mình ra, trải xuống đất, rồi đi lấy hũ gạo. Lúc này, người chồng đang ngủ trên giường đã tỉnh dậy trước. Dưới ánh trăng chiếu vào trong nhà, anh ta nhìn thấy tên trộm quay người đi lấy gạo, liền từ trên giường lặng lẽ thò tay ra, rút chiếc áo của tên trộm giấu vào trong giường. Lần này, tên trộm quay người lại tìm áo thì không thấy đâu nữa. Người vợ một lát sau cũng tỉnh dậy, hoảng hốt hỏi chồng: “Trong phòng có tiếng sột soạt, e là có trộm chăng?” Người chồng trả lời: “Tôi thức lâu rồi, làm gì có trộm.” Tên trộm nghe thấy tiếng nói chuyện, vội vàng hét lớn: “Áo của tôi, vừa mới để trên mặt đất, đã bị trộm lấy mất rồi, sao còn nói là không có trộm?”

*Giới thiệu về Thạch Thành Kim – Tác giả gốc của cuốn kim châm cứu đời “Tiếu đắc hảo”: Thạch Thành Kim, người Dương Châu, Giang Tô sống vào thời Càn Long nhà Thanh, tự Thiên Cơ, hiệu Tinh Am Ngu Nhân, đã để lại cho Trung Quốc một tập truyện cười của thế kỷ 18 mang tên “Tiếu đắc hảo” (Cười cho hay), được ví von là “truyện cười thâm thúy” (độc tiếu thoại). Thạch Thành Kim là một danh y thời nhà Thanh, ông không chỉ chẩn đoán bệnh tình của từng cá nhân, mà còn nhìn thấu được căn bệnh đánh mất đi bản tính lương thiện của toàn xã hội, từ đó kê ra phương thuốc và kim châm cứu là “truyện cười”, với tâm nguyện dùng “truyện cười” như một “kim châm cứu đời” (độ thế kim châm) để chấn hưng thế đạo, khôi phục lại bản tính lương thiện của lòng người. Trong phần “Tự tự” (Lời tựa), ông đã nói thế này: “Người ta coi truyện cười là để cười, ta dùng truyện cười để thức tỉnh người; tuy là du hí tam muội, nhưng có thể gọi là kim châm cứu đời.” Thạch Thành Kim là một thầy thuốc, cũng học Phật, hướng Phật, cho rằng bản tính con người vốn lương thiện. Tuy nhiên, vào khoảng 300 năm trước, Thạch lão đã nhận ra rằng: Vật dục hoành hành đã làm che mờ đi bản tính lương thiện, phong khí bại hoại đã làm suy đồi lòng người, thế đạo nhân tâm bị ăn mòn và mục nát đã bước vào giai đoạn trầm kha nan y, không dùng mãnh dược thì không thể cứu vãn được nữa! Thạch lão trong phần “Tự tự” nói: “Ta cho rằng bệnh nặng khó chữa, không dùng mãnh dược, sao có thể khởi tử hồi sinh?”. Vì vậy, ông đã dùng “truyện cười thâm thúy” để thể hồ quán đảnh (thức tỉnh tâm trí). Nhìn lại “Tiếu đắc hảo” vào ngày hôm nay sau gần ba trăm năm, vậy mà sự suy đồi của thế đạo nhân tâm lại quen thuộc đến thế, chỉ có điều nhân đạo ngày nay lại càng thấp kém hơn. Xem “Tiếu đắc hảo” nếu lọt tai mà bật cười, hơn nữa còn lọt tai cảnh báo nội tâm, thì đó chính là “Cười cho hay”, và đã ngộ được cái tam muội của “kim châm cứu đời”!

Theo EpochTimes

Văn hóa#Cười #lớn #đến #nỗi #như #sống #lại #để #bắt #tên #trộm1780220751

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *