Phong thủy nhà ở: Nhà càng lớn thì càng tốt sao?

Phong thủy nhà ở: Nhà càng lớn thì càng tốt sao?缩略图


Theo đuổi một ngôi nhà lớn dường như là biểu tượng cho sự thành công của người hiện đại. Nhiều người phấn đấu cả đời chỉ để dọn vào một căn biệt thự rộng rãi, mở cửa thấy mảng xanh, đóng cửa hưởng vinh hoa. Tuy nhiên, tổ tiên Trung Quốc có để lại một câu nói rất đáng suy ngẫm: “Nhà lớn ít người, ấy là điềm hung” (Nguyên văn: 屋大人少,是为凶兆 – Ốc đại nhân thiểu, thị vi hung triệu).

Câu nói này nghe qua có vẻ như mê tín, thậm chí mang chút màu sắc dọa dẫm. Thế nhưng, đằng sau nó lại ẩn chứa những lý giải cực kỳ sâu sắc về tâm lý học, sinh lý học cũng như khoa học kiến trúc. Giữa bối cảnh chúng ta đang mù quáng theo đuổi diện tích xây dựng như hiện nay, việc xem xét lại phần trí tuệ cổ xưa này biết đâu có thể mang đến những gợi ý hoàn toàn mới cho cuộc sống của chúng ta.

Một, Tại sao người xưa sợ “nhà lớn ít người”?

Vào thời cổ đại, câu nói này không phải là lời giật gân dọa người. Người xưa cho rằng bản thân cơ thể con người có một “khí trường”. Sách y học kinh điển Hoàng Đế Nội Kinh có nhắc đến việc nhân khí cần phải tích tụ, chính là “khí tụ thì sống, khí tán thì chết”.

Dưới góc độ vật lý, bản thân ngôi nhà không tự sinh ra nhiệt lượng, mà nó đạt được sự cân bằng nhiệt độ thông qua việc hấp thụ nhiệt năng của người cư ngụ. Cơ thể người giống như một lò sưởi tỏa ra năng lượng, trong một không gian, tỷ lệ giữa kích thước lò sưởi và không gian sẽ quyết định mức độ thoải mái của môi trường. Nếu một căn phòng quá rộng mà số người ở lại thưa thớt, môi trường sẽ trở nên lạnh lẽo. Người xưa gọi đây là “hư mà không thực”, cho rằng nhà lớn sẽ “hút đi” năng lượng của con người.

Vào thời cổ đại khi chưa có hệ thống sưởi và vật liệu cách nhiệt tinh vi, không gian khổng lồ đồng nghĩa với việc nhiệt lượng rất dễ bị thất thoát. Khi một người ở trong một không gian cực lớn, cơ thể phải liên tục xuất ra năng lượng để làm “ấm” phòng, điều này sẽ khiến trường sinh học của cơ thể rơi vào trạng thái tiêu hao quá mức. Sống lâu ngày trong môi trường trống trải, lạnh lẽo, khả năng miễn dịch của con người sẽ giảm sút, dễ cảm thấy mệt mỏi, sợ lạnh, và quả thực là dễ sinh bệnh. Đó là lý do tại sao phòng ngủ của các vị đế vương ngày xưa (như điện Dưỡng Tâm trong Tử Cấm Thành) thường không quá 10 mét vuông, phía ngoài giường ngủ còn phải treo rèm dày, mục đích chính là để “tụ khí” giữ ấm, bảo vệ nguyên khí của cơ thể.

Hai, “Ranh giới an toàn” trong tâm lý học

Từ thời xã hội nguyên thủy, bản năng của con người đã khắc sâu nhu cầu cảm giác an toàn đối với “nơi ẩn nấp nhỏ hẹp”. Bản năng này đến từ ký ức tiến hóa của giống loài: Ở ngoài tự nhiên, một không gian nhỏ hẹp và có che chắn đồng nghĩa với việc không dễ bị kẻ thù tự nhiên phát hiện.

1. Hội chứng sợ khoảng trống (Kenophobia) Nghiên cứu tâm lý học hiện đại phát hiện ra rằng, không gian sống quá lớn dễ khiến con người nảy sinh cảm giác cô đơn và lo âu. Khi một người đặt mình vào một môi trường trong nhà có tầm nhìn cực kỳ rộng mở nhưng lại không có bóng dáng người nào khác, bộ não sẽ vô thức cảm thấy “bất lực”. Cảm giác trống trải này sẽ phóng đại sự trống rỗng trong nội tâm, đặc biệt là đối với người già hoặc những người sống độc thân, không gian khổng lồ thường trở thành chiếc kính lúp phóng đại sự cô quạnh.

2. Quá tải cảm giác Dưới góc độ khoa học thần kinh, phòng càng lớn thì bộ não càng cần phải giám sát nhiều điểm mù về thị giác và thính giác. Sống trong một ngôi nhà lớn trống trải, một chút gió thổi cỏ lay nhỏ nhặt hay tiếng bàn ghế kêu do chênh lệch nhiệt độ đều sẽ tạo ra tiếng vang và bị phóng đại trong không gian tĩnh mịch. Trong tiềm thức, các dây thần kinh của con người sẽ căng thẳng cao độ, luôn ở trong “trạng thái cảnh giác”. Đó là lý do tại sao một số người sau khi chuyển vào biệt thự lớn thì chất lượng giấc ngủ lại kém đi, dễ bị giật mình tỉnh giấc. Ý thức bảo với bạn rằng nơi này an toàn, nhưng bản năng nguyên thủy của bạn lại cảm thấy bất an vì không thể kiểm soát hoàn toàn môi trường xung quanh.

Ba, “Hiệu ứng cận biên” của chất lượng cuộc sống

Ngoài những ảnh hưởng về thể chất và tâm lý, nhà quá lớn còn mang lại nhiều vấn đề thực tế trong cuộc sống, những vấn đề mà thường chỉ sau khi dọn vào ở mới lộ rõ.

1. Gánh nặng việc nhà Đây là một vấn đề rất thực tế về mặt kinh tế học và thể lực. Một ngôi nhà 200 mét vuông và một ngôi nhà 50 mét vuông, độ khó khi dọn dẹp không phải tăng theo cấp số cộng tuyến tính, mà là tăng theo cấp số nhân gấp vài lần. Để duy trì sự tươm tất của một ngôi nhà lớn, người ở phải bỏ ra rất nhiều thời gian và tâm sức vào việc lau chùi, sửa sang và sắp xếp. Nếu thuê dịch vụ dọn dẹp thì làm tăng chi phí kinh tế và chi phí xã giao; còn nếu tự tay làm hết thì có thể chiếm mất khoảng thời gian vốn dĩ dùng để nghỉ ngơi hoặc nâng cao giá trị bản thân.

2. Tình cảm xa cách Nhà quá lớn thường dẫn đến “sự cách biệt vật lý giữa các thành viên trong gia đình”. Trong một ngôi nhà nhỏ, cả nhà dùng chung một phòng khách, cúi đầu không thấy ngẩng đầu liền gặp, việc giao lưu trò chuyện diễn ra một cách tự nhiên. Nhưng trong một căn biệt thự có quá nhiều phòng, các thành viên thường mỗi người chiếm một góc, con cái ở tầng thượng, bố mẹ ở tầng trệt, thậm chí đến giờ ăn cơm cũng phải liên lạc qua ứng dụng nhắn tin. Không gian mở rộng đã vô tình kéo giãn khoảng cách của những con tim. Cái gọi là “nhà”, điểm mấu chốt nằm ở chỗ “tụ” chứ không phải ở chỗ “tán”. Khi ngôi nhà lớn đến mức mất đi hơi ấm khói lửa của cuộc sống nhân gian, nó sẽ không còn là bến đỗ ấm áp nữa, mà trở thành một chiếc hộp chứa lạnh lẽo.

Bốn, Diện tích ở lý tưởng là bao nhiêu?

Lời dạy của tổ tiên không phải là bảo chúng ta phải chui rúc vào những chiếc lồng chim chật hẹp, mà là nhấn mạnh sự “vừa vặn”, mưu cầu sự hài hòa thống nhất giữa con người và không gian.

Kiến trúc học và vệ sinh môi trường hiện đại gợi ý rằng, diện tích nhà ở bình quân của một người trong khoảng 30 – 50 mét vuông là thoải mái nhất. Khoảng diện tích này vừa có thể đảm bảo mỗi người có không gian riêng tư độc lập, vừa không đến nỗi vì quá rộng lớn mà trở nên hoang vu. Nếu một ngôi nhà 200 mét vuông chỉ có một người ở, thì đó đúng là thuộc phạm vi “nhà lớn ít người”, rất dễ xuất hiện các vấn đề về tâm lý và sinh lý như đã nêu trên.

Chân lý của việc cư trú nằm ở chỗ “ở nơi vừa vặn”. Ngôi nhà lý tưởng nên là: Thỏa mãn nhu cầu về mặt công năng, cảm thấy khoáng đạt về mặt thị giác, và cảm thấy an tâm về mặt tâm lý. Khi tỷ lệ của ngôi nhà tương xứng với số người ở, luồng khí, nhiệt độ trong nhà và năng lượng của con người mới có thể đạt được sự tuần hoàn tích cực, đây mới chính là “phong thủy tốt” thực sự.

Lời kết

Nhà tốt không nhất thiết phải “lớn”, nhưng nhất định phải “tụ khí”. Một mái nhà có thể nuôi dưỡng con người là nơi mà chỉ cần quay người lại là có thể nhìn thấy người thân, đưa tay ra là có thể chạm vào hơi ấm.

Vậy nói đến đây, nhà bạn hiện tại có mấy người ở? Diện tích rộng khoảng bao nhiêu? Bạn có nghĩ rằng sống trong nhà lớn thì thực sự sẽ vui vẻ hơn không? Chào mừng bạn chia sẻ cảm nhận chân thực của mình ở phần bình luận.

Theo Vision Times

Đời sống#Phong #thủy #nhà #ở #Nhà #càng #lớn #thì #càng #tốt #sao1778887053

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *