Chủ vườn cây ăn quả bị sát hại, mang theo ký ức tiền kiếp chuyển sinh

Chủ vườn cây ăn quả bị sát hại, mang theo ký ức tiền kiếp chuyển sinh缩略图


Vào tháng 1 năm 1956 tại vùng Adana, Thổ Nhĩ Kỳ, một chủ vườn cây ăn quả tên là Abit Suzulmus đã bị một số công nhân làm vườn liên thủ tấn công trong chuồng ngựa. Kẻ sát nhân Ramazan đã đánh mạnh vào đầu ông. Abit hét lên thảm thiết và tử vong ngay tại chỗ. Vợ ông, bà Sehide, và hai người con trai nghe thấy tiếng hét thất thanh của Abit liền chạy vội ra chuồng ngựa, kết quả cũng bị hung thủ sát hại. Hai đứa trẻ tử vong là hai người con nhỏ nhất trong số 5 người con của Abit. Một tuần sau, hung thủ Ramazan bị bắt giữ.

Vài tháng sau, tại nhà của Mehmet Altinkilic, cách nhà Abit khoảng 1 dặm, một bé trai chào đời và được đặt tên là Ismail. Trên đầu bé trai có một vết bớt lớn màu đen, trông giống như một vết sẹo thẫm màu.

Khi Ismail lớn lên đến 1 tuổi rưỡi, một ngày nọ cậu bé đột nhiên nói ra những lời kỳ lạ, giọng điệu cũng thay đổi. Lúc đó, cậu bé đang ngủ chung giường với cha mình, bỗng nhiên nói: “Con không muốn sống ở ngôi nhà này nữa, con muốn trở về đoàn tụ với các con của mình.”

Nằm cạnh bên, người cha Mehmet nghe xong vô cùng kinh ngạc, đáp lại: “Ismail! Đây là nhà của con mà!” Ismail không để ý đến cha, tự mình nói tiếp những lời còn đáng kinh ngạc hơn: “Con chính là Abit Suzulmus đã bị sát hại. Bị người ta đánh vỡ đầu mà chết năm 50 tuổi.”

Tràn đầy nghi hoặc, Mehmet đem những lời của Ismail kể lại với vợ là bà Nebiha. Nebiha lập tức liên tưởng đến vết bớt trên đầu Ismail, bà nói: “Nói như vậy, vết sẹo đen trên da đầu Ismail chính là vết thương rồi.”

Những ký ức tiền kiếp kèm theo tình cảm “nhớ thương con cái” sâu đậm cứ thế tuôn trào không dứt. Khi thấy cha nướng thịt, Ismail cầu xin giữ lại một miếng để gửi cho những người con ở kiếp trước của mình. Khi được cha mẹ cho những viên kẹo mà cậu bé chưa từng được ăn, cậu bé không nỡ ăn một viên nào mà cất giữ lại để dành cho những đứa trẻ ở tiền kiếp.

Hơn nữa, Ismail luôn cầu xin cha mẹ cho phép cậu bé trở về “quê nhà” đoàn tụ với các con, nhưng cha mẹ cậu luôn không đồng ý. Tuy nhiên, kể từ đó, mỗi khi cha mẹ gọi tên “Ismail”, cậu bé đều không phản hồi, chỉ khi họ thử gọi cậu là “Abit”, cậu bé mới lên tiếng đáp lại.

Vốn dĩ, cha mẹ Ismail không muốn để mọi người biết về những lời nói và hành động kỳ lạ này của cậu bé, lo sợ sự việc truyền ra ngoài sẽ thu hút sự chú ý và làm phiền đến công việc kinh doanh nhỏ của gia đình. Nhưng sau đó đã xảy ra hai sự việc kỳ lạ, khiến câu chuyện của Ismail lan truyền nhanh chóng và trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi của công chúng. Đó là những chuyện gì?

Ismail lúc hai tuổi thường giấu cha mẹ lén uống rượu Raki, một loại rượu khai vị có vị hồi của Thổ Nhĩ Kỳ, và Abit khi còn sống lại đặc biệt thích uống loại rượu này. Có một lần, Ismail lén uống rượu Raki bị chú của mình bắt gặp và bị răn dạy một trận ngay tại chỗ. Ismail lại cãi lại rằng: “Bớt lo chuyện bao đồng đi, nhóc con! Chú mắng tôi uống rượu sao? Khi chú còn làm công nhân trong vườn cây của tôi, chú đã lén uống rượu Raki của tôi và bị tôi phát hiện, tôi đã giữ im lặng, giờ chú lại lấy oán trả ơn thế à.”

Cái gì, đứa trẻ miệng còn hôi sữa trước mắt này lén uống rượu, vậy mà lại còn cãi lại một cách trịnh trọng như thế. Quan trọng hơn, sao cậu bé lại biết chuyện xấu hổ của mình? Chú của Ismail kinh ngạc đến sững sờ.

Lại có một lần, Ismail lần đầu tiên nhìn thấy một người bán kem dạo, liền bước tới chào hỏi: “Này! Người bán kem kia, anh có nhận ra tôi là ai không?” Cậu bé nói với giọng điệu y hệt một người lớn.

Người bán kem dạo nhìn cậu bé và nói: “À! Tôi không nhận ra, nhóc tì ạ.” Ismail nói: “Tôi là Abit! Chẳng phải trước đây anh bán dưa hấu và rau quả sao? Anh chuyển nghề từ khi nào vậy?” Tiếp đó, cậu bé lại nói ra một bí mật riêng tư của người đối diện. Cứ như vậy, tin tức về “Abit tái sinh” lan truyền khắp nơi. Cha mẹ của Ismail cũng từ bỏ ý định giữ bí mật, cộng thêm việc Ismail không ngừng khẩn thiết cầu xin, họ đã quyết định đưa cậu bé đến thăm nhà Abit lần đầu tiên khi cậu được 3 tuổi.

Lúc đó, những người đi cùng cố tình chỉ sai đường, nhưng Ismail không hề để tâm, dọc đường cứ như người thạo đường tự mình đi thẳng vào nhà Abit. Ismail không mấy khó khăn nhận ra tất cả những người trong gia đình Abit. Tại vườn cây ăn quả, Ismail còn nói ra tên của các công nhân làm vườn và quê quán của họ mà không sai một ly. Những người biết chuyện đều kinh ngạc thốt lên: “Ismail quả nhiên chính là Abit chuyển sinh!”

Ismail còn dẫn mọi người đi đến khu nghĩa trang, đi thẳng đến trước một ngôi mộ không có bia, dừng lại, chỉ vào ngôi mộ đó và nói: “Đây là nơi an nghỉ cuối cùng của tôi ở kiếp trước.” Cần biết rằng, khi Abit được chôn cất, ông ấy đã tử vong rồi, vậy ký ức về ngôi mộ từ đâu mà có? Ngoài ra, quá trình bị sát hại mà Ismail kể lại hoàn toàn trùng khớp với kết quả điều tra của cảnh sát, chỉ có thể nói rằng, nguyên thần (linh hồn) của Ismail đã chứng kiến toàn bộ quá trình đó. Mọi người cũng đều cho rằng, vết bớt lớn màu đen giống như vết sẹo trên trán Ismail, có thể nói, chính là dấu vết đòn độc thủ mà Abit phải gánh chịu trước khi chết.

Theo Vision Times

Văn hóa#Chủ #vườn #cây #ăn #quả #bị #sát #hại #mang #theo #ký #ức #tiền #kiếp #chuyển #sinh1775657879

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *