Lòng hào phóng trong việc cho đi gieo mầm tốt lành và chắc chắn sẽ mang lại phước lành trong tương lai.

Lòng hào phóng trong việc cho đi gieo mầm tốt lành và chắc chắn sẽ mang lại phước lành trong tương lai.缩略图


Công danh lợi lộc, phú quý vinh hoa trong đời người đều từ “Đức” mà ra. Kiếp trước tích được bao nhiêu đức, kiếp sau mới có thể có được cuộc sống tương xứng. Cũng có trường hợp trong cùng một kiếp, sau khi tích đức hành thiện, liền nhận được sự bù đắp về vật chất, của cải, chức tước, tiền đồ, đây là một biểu hiện của quả báo nhãn tiền.

“Thiên kim tán tận hoàn phục lai” (Ngàn vàng tiêu hết rồi lại đến), đọc kiệt tác ngàn năm của Lý Bạch, nhưng mấy ai có thể thấu hiểu được nội hàm thực sự của nó. Có lẽ câu chuyện về những vị thời nhà Thanh sau đây, với tâm sinh thiện niệm, không hẹp hòi bố thí, sẽ mang lại cho chúng ta niềm khải thị.

Tú tài hào phóng cứu giúp người nghèo, con đường khoa cử trở nên hanh thông

Ở Tứ Minh (tên cổ của Ninh Ba) có một tú tài họ Trương, khổ học ở trường công hơn hai mươi năm mà vẫn chưa đỗ tiến sĩ, quanh quẩn trên con đường khoa cử mãi mà không có dấu hiệu phát đạt. Sau đó, ông đến Giang Tây du ngoạn và tình cờ có được số tiền một ngàn lạng vàng. Lúc đó, ông định dùng số tiền này để mua một chức quan. Thế là ông trở về quê hương, không tiếp tục theo học ở trường công nữa.

Một ngày nọ, ông tình cờ gặp một người phụ nữ trong gia tộc. Người phụ nữ ấy rất trinh liệt, tuy mất chồng nhưng vẫn một mình dùng hai bàn tay lao động chăm sóc mẹ chồng ốm đau, nuôi nấng con nhỏ. Khi đó đang là thời chiến, địa phương binh đao loạn lạc, vật tư thiếu thốn, giá gạo tăng vọt, những gia đình có nam đinh còn khó bề duy trì, huống hồ là góa phụ con côi. Trương tú tài thấy tình cảnh này, lập tức lấy ra ba trăm lạng vàng để tài trợ cho cuộc sống của gia đình người phụ nữ ấy.

Sau đó, ở làng bên cạnh lại có một gia đình họ Thích chuyển đến, vì là đi lánh nạn nên trên người không một xu dính túi, cả gia đình không chỉ thiếu ăn thiếu mặc mà đến chỗ ở cũng không có. Quá tuyệt vọng không thể chịu đựng thêm được nữa, họ dự định bán đứa con của mình đi. Trương tú tài biết chuyện, lại lấy ra ba trăm lạng vàng, đem đến trao tận tay gia đình đó.

Số tiền một ngàn lạng vàng vốn định dùng để mua chức quan, vì Trương tú tài đã hai lần hào phóng mở hầu bao, nên chẳng còn lại là bao. Có người cười nhạo ông, nói ông không biết tự lượng sức mình, cũng có người muốn giúp ông nhưng lực bất tòng tâm.

Trương tú tài hết cách, đành phải quay lại trường công tiếp tục đọc sách. Nhưng quay lại chưa được bao lâu, ông đã thi đỗ tiến sĩ chỉ trong một lần thi, được triều đình ủy thác cho chức Huyện lệnh, sau này còn được thăng làm Quận thú.

Vương mỗ giải nguy cho Tào mỗ, nhiều năm sau tình cờ gặp lại được Tào mỗ báo ân

Ở vùng Giang Nam có hai người thanh niên, một người họ Tào, một người họ Vương, hai người vốn không quen biết nhau, sau này lại trở thành bạn chí cốt. Ban đầu, Tào mỗ sống ở Giang Ninh (tên cổ của Nam Kinh) từ sớm đã cùng cha đến Chiết Giang nương nhờ người thân, chẳng ngờ người thân không tìm thấy, cha lại qua đời trên đường đi. Anh thân không một đồng xu dính túi, đành phải lấy việc ăn xin để sống qua ngày. Để đưa thi hài cha về quê an táng, gặp ai anh cũng kể về hoàn cảnh của mình, hy vọng có người vươn tay cứu giúp, bố thí chút lộ phí.

Sau đó, anh gặp được Vương mỗ, Vương mỗ rất đồng cảm với hoàn cảnh của anh, không nói hai lời, liền lấy bốn xâu tiền đồng đưa cho. Tào mỗ vô cùng biết ơn, và đã đưa được thi hài cha về quê hương như nguyện vọng.

Chớp mắt mười năm trôi qua, công việc làm ăn của Tào mỗ ở quê nhà phất lên như diều gặp gió. Nhìn tài sản trong nhà ngày một dồi dào, anh cũng thường nhớ đến ân nhân Vương mỗ năm xưa, cảm thấy ân hận vì mình chưa thể báo đáp.

Vương mỗ là người Ninh Ba, có một năm, thành trì ở quê nhà bị thuyền chiến của giặc ngoại xâm công phá, tài sản trong nhà anh cũng bị cướp sạch. Thế là, anh đưa vợ con chạy trốn dọc đường đến Giang Ninh, số tiền trên người nhanh chóng tiêu hết, cứ đà này chỉ còn cách đi ăn xin để sống. Đúng lúc đó, Vương mỗ tình cờ gặp Tào mỗ trên đường. Tào mỗ thấy Vương mỗ sa sút như vậy, cũng vô cùng kinh ngạc.

Vương mỗ kể lại hoàn cảnh của mình cho Tào mỗ nghe, Tào mỗ lập tức đưa anh về nhà. Khi đó đã là mùa đông giá rét, Tào mỗ trước tiên đem áo ấm mùa đông thay cho cả gia đình Vương mỗ, sau đó lại thuê một căn nhà cho họ ở, còn lấy ra hai mươi mẫu ruộng của nhà mình tặng cho Vương mỗ, dự định để cả gia đình họ an tâm sinh sống tại nơi này.

Có lẽ vì tấm lòng biết ơn báo đáp của Tào mỗ đã làm cảm động trời xanh, anh lại bất ngờ nhận được một khoản của cải. Tiếp đó, anh cũng lấy một phần trong số đó tặng cho Vương mỗ. Đến lúc này, hoàn cảnh của Vương mỗ đã hoàn toàn đảo ngược, cả gia đình sống cuộc sống no ấm không phải lo nghĩ. Có lẽ, đến chính bản thân Vương mỗ cũng không ngờ rằng, chỉ một lần vô tình bố thí năm xưa, lại giúp mình vượt qua khó khăn lớn nhất trong đời.

Tú tài cho người ăn xin một đồng, được Diêm Vương cho phép hoàn dương

Ở Hàng Châu có một tú tài, tuy thông thạo kinh thư, nhưng lại có một thói quen xấu: ngày thường anh ta thích uống rượu, cứ say là lại chửi bới người khác. Lâu dần, thậm chí thói quen đó trở thành lệ thường.

Có một năm vào ngày mùng một Tết, anh ra ngoài gặp một người phụ nữ đang đi ăn xin. Người phụ nữ ấy mặc quần áo rách rưới, trông rất tội nghiệp. Bà cầu xin người qua đường bố thí, nhưng chẳng một ai ngó ngàng tới. Vị tú tài thấy vậy, bất giác sinh lòng trắc ẩn, thế là không chút do dự móc từ trong tay áo ra một đồng tiền, đưa cho người phụ nữ.

Sau này, có một lần anh ta bị bệnh và ngất xỉu tưởng chừng như đã chết. Người nhà đều tưởng anh ta không cứu được nữa, chẳng ngờ anh ta lại đột nhiên tỉnh lại. Anh nói với người nhà rằng, mình đã đến Âm Tào Địa Phủ, và còn gặp được Diêm Vương. Diêm Vương nói anh ta hành sự khinh suất, những việc xấu làm trong đời không phải là ít. Ngài sai Phán quan lật xem cuốn sổ ghi chép thiện ác của vị tú tài ấy, kết quả lại phát hiện bên trong có ghi chép một việc thiện. Diêm Vương lại sai người đem những việc thiện ác của anh ta ra cân đo, thì phát hiện ra trọng lượng việc thiện và việc ác anh ta làm trong đời là ngang bằng nhau.

Diêm Vương rất kinh ngạc, liền hỏi Phán quan rốt cuộc vị tú tài đó đã làm việc tốt gì, mà có thể hoàn toàn bù trừ được những việc xấu anh ta đã làm. Phán quan trả lời, anh ta từng cho một người phụ nữ ăn xin một đồng tiền. Nhưng người phụ nữ đó không phải là người thường trên thế gian, mà là hóa thân của Quan Âm Bồ Tát. Những người qua đường khác đều nhắm mắt làm ngơ, chỉ có tú tài ấy là bằng lòng bố thí. Diêm Vương nghe xong, liền cho phép tú tài ấy được hoàn dương, đồng thời kéo dài tuổi thọ của anh ta.

Sau khi tỉnh lại, tú tài không bao giờ uống rượu nữa. Quãng đời còn lại, anh luôn hành thiện tích đức, sống thêm được nhiều năm nữa mới qua đời. Xem ra, bố thí được bao nhiêu tiền tài chỉ là phụ, quan trọng là đã khởi lên cái niệm muốn vô tư giúp đỡ, cứu tế người khác. Một niệm vì thiện, ắt có dư phúc, hậu phúc về sau!

Tài liệu tham khảo: Bắc Đông Viên bút lục ——Chuyển tiếp từ Chánh Kiến Net (Nội dung có biên tập lại)

Theo EpochTimes

Văn hóa#Lòng #hào #phóng #trong #việc #cho #đi #gieo #mầm #tốt #lành #và #chắc #chắn #sẽ #mang #lại #phước #lành #trong #tương #lai1785251586

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *