Sư Khoáng là một nhạc sư nổi tiếng thời Xuân Thu, người nước Tấn. Tương truyền, kỹ nghệ của ông đã đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa, có thể làm cảm động cả đất trời.
Thời Xuân Thu, Tấn Bình Công vô cùng tàn bạo bất nhân, chuyên chế vô lý. Sau khi lên ngôi vua nước Tấn, ông ta bức hại tàn khốc những người phản đối mình, trọng dụng nhiều kẻ gian tà tiểu nhân nắm quyền. Đối với bách tính, một mặt ông ta vơ vét, thu các loại thuế má hà khắc; mặt khác lại cấm đoán mọi người bàn luận việc nước, phàm là những ai nói xấu ông ta đều bị tống vào ngục. Do đó, bách tính dám giận mà không dám nói.
Một ngày nọ, Tấn Bình Công triệu kiến Sư Khoáng, ra lệnh cho ông gảy đàn để mua vui cho mình. Sư Khoáng nói: “Gần đây thần mới sáng tác một bản nhạc, tên là Bạch Tuyết, nguyện xin tấu trình lên Đại vương.”
Tấn Bình Công vô cùng vui mừng, nói: “Nhà ngươi mau chóng tấu nhạc cho quả nhân nghe, nếu đàn hay, quả nhân sẽ trọng thưởng.”
Sư Khoáng chỉnh đốn lại y phục, bày xong cây đàn, thắp một nén nhang hướng lên trời cao, rồi đối diện với Tấn Bình Công, bắt đầu gảy đàn.
Khi tấu xong bản nhạc thứ nhất, có một đám mây từ hướng tây bắc bay lên giữa bầu trời. Đám mây đó giống như một dải tuyết trắng, bồng bềnh lơ lửng trên không trung lặng yên lắng nghe.
Tấn Bình Công tán thán nói: “Hay lắm! Quả không hổ danh là vị nhạc sư hiếm có trong thiên hạ. Lại có thể đạt đến cảnh giới khiến cho Bạch Tuyết cũng phải đến lắng nghe.”
Khi Sư Khoáng tấu bản nhạc thứ hai, đám mây trắng lập tức tan biến không còn dấu vết. Một trận cuồng phong từ trên chín tầng trời ập tới, trong chớp mắt, cát bụi mù mịt, cây cối gãy đổ. Tiếp đó, bầu trời tối sầm lại, một trận mưa to trút xuống xối xả. Chỉ trong chớp mắt, trên mặt đất nước đã chảy thành sông.
Trong tiếng đàn, Tấn Bình Công dường như nghe thấy được sự oán hận và phẫn nộ chất chứa của bách tính đối với mình, nên sợ hãi biến sắc; nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Tuyệt diệu thay! Tiếng đàn lại có thể làm cảm động cả đất trời.”
Khi Sư Khoáng tấu bản nhạc thứ ba, mặt đất bắt đầu rung chuyển, nhà cửa bắt đầu chao đảo, mái hiên sập xuống, ngói trên mái bị gió cuốn bay sạch.
Lúc này, Tấn Bình Công cảm thấy đứng ngồi không yên, kinh hoàng nói với Sư Khoáng: “Đừng đàn nữa!”
Sư Khoáng bèn dừng tay, cáo từ rời đi. Không lâu sau, Tấn Bình Công mắc chứng tê liệt tay chân. Nước Tấn đại hạn hán suốt 3 năm.
Trang Tử nghe được chuyện này liền nói: “Thật kỳ diệu! Kỹ nghệ của Sư Khoáng lại có thể đạt đến mức độ như vậy. Khi ông ấy gảy đàn, ý niệm chuyên nhất, không bị ngoại cảnh can nhiễu, đem tình cảm và tâm ý của bản thân thông suốt lên tận trời cao, cho nên mới đạt được cảnh giới thiên nhân hợp nhất.”
Theo VisionTimes
Văn hóa#Nghệ #thuật #chơi #đàn #xuất #thần #nhập #hóa #lại #có #thể #cảm #động #cả #đất #trời1780934633



Tin cùng chuyên mục:
Bộ Công an đề xuất bỏ quy định kiểm tra công tác nghiệm thu về PCCC
TikToker 'Ngọc sùi' khai gì về vụ cưỡng đoạt 6,8 tỷ đồng của chủ khách sạn?
Dự cảm đến từ đâu? Báo trước biến cố gia đình sẽ gặp phải
Đúng ngày mai, thứ Ba 9/6/2026, 3 con giáp sự nghiệp phất cao, thu nhập tăng lên đáng kể, cuộc sống giàu sang sung túc