Vợ chồng tôi thuê nhà trong một dãy trọ nghèo. Sau gần 1 năm thất nghiệp, tôi mới nhận được việc may gia công tại nhà để có thêm thu nhập. Vì vậy hè này tôi không cho 2 con về quê.
Gia đình hàng xóm cách phòng tôi vài căn cũng không cho con về quê. Thấy tôi ở nhà, họ gửi con, nhờ tôi trông giúp.
Mỗi ngày trước khi đi làm, vợ chồng họ nấu sẵn cơm canh cho con. Họ nhờ tôi trông, không để các cháu tự ý ra ngoài đường, nhắc bọn trẻ ăn uống đúng giờ.

Tôi thấy các cháu đã học lớp 3, biết nghe lời nên không từ chối. Thường ngày, các cháu cũng chỉ vui chơi trong khuôn viên dãy trọ. Tôi làm việc ở nhà, lâu lâu lại chạy sang ngó rồi nhắc các cháu cơm nước đúng bữa.
Tuần trước, trời nắng nóng, phòng trọ như cái lò hơi. Đúng giờ trưa, các cháu chạy sang phòng trọ của tôi nói, cơm canh bố mẹ nấu sẵn đã thiu hết cả.
Thấy vậy, tôi nấu thêm cơm, mời hai đứa vào ăn cùng con mình. Không biết do ăn cơm canh nguội nhiều ngày hay đổi vị mà khi ăn cùng con tôi, các bé rất vui, liên tục khen ngon.
Hôm sau, đúng giờ ăn cơm trưa, các bé lại cầm chén bát đứng từ xa nhìn vào nhà tôi. Tôi lại vẫy tay, mời cả hai vào ăn cùng.
Ban đầu, tôi tự nhủ “thôi thì các cháu còn nhỏ, ăn thêm vài bữa cơm cũng chẳng đáng là bao”. Nhưng mọi chuyện dần vượt quá những gì tôi tính toán.
Sau vài lần ăn cơm chung, các cháu bắt đầu coi việc sang phòng tôi ăn uống là điều đương nhiên. Cứ đến giờ cơm trưa, chưa cần gọi, hai đứa đã cầm bát đũa đứng trước cửa.
Điều khiến tôi khó xử hơn là sau bữa cơm, khi thấy các con tôi lấy sữa uống hoặc ăn trái cây, bánh kẹo… ra ăn, hai đứa trẻ kia lại đứng nhìn chằm chằm. Ánh mắt mong chờ của các cháu khiến tôi không nỡ từ chối. Thế là tôi lại chia phần.
Một lần rồi 2 lần, chuyện đó trở thành thói quen. Dần dần, các cháu không còn ngồi chờ nữa mà tự mở tủ lạnh lấy nước ngọt, bánh kẹo, trái cây tôi để dành cho con ra ăn.
Tôi bắt đầu thấy phiền hà. Tôi vốn không dư dả gì, thu nhập bấp bênh trong khi giá thực phẩm ngày càng đắt đỏ.
Vậy mà từ lúc nghỉ hè, mỗi tuần tôi đều phải mua thêm rau thịt, sữa, trái cây, bánh kẹo vì trong nhà có thêm 2 đứa trẻ đến ăn uống thường xuyên. Khoản tiền phát sinh không quá lớn với người khá giả nhưng với gia đình thuê trọ như tôi là cả vấn đề.
Ngoài tiền bạc, tôi còn mệt mỏi vì cảm thấy mất tự nhiên ngay trong chính phòng trọ của mình. Có hôm tôi muốn cho các con ăn chút đồ ngon nhưng lại phải tính xem có đủ chia cho 2 đứa trẻ kia hay không. Lần trước, tôi vừa mua vài hộp sữa, chưa kịp cất đã thấy 2 đứa trẻ hàng xóm đến, tự ý lấy ra uống…
Nhiều lần tôi định góp ý với bố mẹ các cháu nhưng lại ngại. Hàng ngày chúng tôi vẫn chạm mặt nhau trong dãy trọ.
Tôi sợ nếu nói ra sẽ khiến họ phật ý, cho rằng tôi tính toán, hẹp hòi. Tôi còn sợ họ hiểu lầm, cho rằng tôi khó tính, cố ý vòi vĩnh tiền bạc.
Nhưng nếu cứ tiếp tục như hiện tại, tôi cũng không chịu nổi. Hai tuần nay, tôi gần như không còn cảm thấy thoải mái mỗi khi đến giờ cơm.
Tôi thương trẻ con nhưng tôi cũng có gia đình, có những khó khăn riêng. Đến giờ, tôi vẫn không biết nên tiếp tục im lặng hay thẳng thắn nói chuyện với bố mẹ các cháu để mọi việc trở lại như ban đầu.
Xin mọi người cho tôi lời khuyên chân thành.

Theo VietNamNet
Vợ chồng, nghỉ hè #Nghỉ #hè #con #hàng #xóm #liên #tục #đến #nhà #chờ #cơm #tôi #rơi #vào #cảnh #khó #xử1780831132


Tin cùng chuyên mục:
Tử vi tuần mới từ ngày 8 đến 14/6/2026, 3 con giáp THĂNG TIẾN THẦN TỐC như vũ bão, Thần Tài chấm sổ đỏ, lắm tiền nhiều của
Nghệ sĩ Lê Giang tố ê-kíp MV Sơn Tùng M-TP đạo nhái là ai?
Tóc Tiên và mẹ ruột sau nhiều năm 'từ mặt'
Thiếu nữ 15 tuổi chạy xe máy 'kẹp ba', đánh võng rồi tông vào dải phân cách